tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Một đêm mưa gió chập chùng
Điện cúp cả nhà tối hoẳm
Bố hỏi trả tiền chưa Thắm
Con thưa, xong tự hôm qua
Là tập thơ nhỏ nhất trong ba tập, nhưng lại gặp nhiều khó khăn nhất trong việc xin phép xuất bản trong nước. Có lẽ từ một vài câu trong tập thơ, làm các ‘quan lớn’ khó chịu? Nhưng cuối cùng tập thơ cũng được ra mắt…
Anh ta nhìn bầu trời nhòa nhạt ánh đèn điện sáng bệch, vẻ mặt anh ta ngơ ngẩn hồi lâu. Người phụ nữ có thể đã bấm số điện thoại gọi anh ta; cái điện thoại của anh ta có thể đã reo lên; có thể cái điện thoại của anh ta im bặt, vì có thể người nào đó đã nhặt được cái điện thoại, không bắt máy
Sức của tôi bây giờ là sức của một con bướm mỏng mảnh, thấy bay là là đẹp mắt vậy đấy nhưng cũng có thể sẽ rơi xuống đất nếu một cơn gió (nhẹ) thổi ngang, mỗi buổi sáng thức dậy nhìn ngó mình xem có gì động tĩnh không trước khi ngồi vào bàn, một cơn gió nhẹ cũng làm mình xao xuyến.
Người viết kịch bản văn học là Phó Giáo sư Tiến Sĩ Nguyễn Thế Kỷ đã chưa viết được về cuộc đời một nghệ sĩ lớn của nghệ thuật cải lương. Viết về cuộc đời nghệ sĩ lớn phải là viết về “sự nghiệp nghệ thuật”, chứ không phải viết về một thầy đàn yêu nước. Qua kịch bản, tác giả đã biến người nghệ sĩ dân gian thành thầy đàn chiến sĩ yêu nước, nhưng lại khá ít nhiệt huyết với sự nghiệp nghệ thuật
Chị bảo mẹ tôi, em đã lỡ hứa với người ta rồi. Nhưng chị yên tâm chờ tới lượt khác em sẽ để dành cho chị. Tôi nhớ giọng nói ấy: dịu dàng, mộc mạc, không ra vẻ xin lỗi cũng không ra vẻ chào mời, thản nhiên nhưng không lạnh lùng, cách nói của một người không hài lòng với số phận nhưng cũng không căm ghét chi số phận ấy.
Vì hoa Đào ở Nhật nở tuần tự theo lịch trình khí hậu từ ấm đến lạnh nên khách du có một thời gian khá dài khoảng từ giữa tháng Ba đến cuối tháng 4 để ngắm hoa, nếu chạy theo lịch trình hoa nở từ Nam chí Bắc.
Quyển sách nầy đem đến nhiều tranh cãi lúc mới được xuất bản, và vẫn còn được tranh cãi ngày nay. Đó là vì cái nhìn của Darwin đưa ra một thách đố trực diện cho niềm tin của nhiều người.
Không ẩn dụ, không tu từ, không trau chuốt. Thơ Đính phơi trần một thứ hiện-thực-không-pha-chế; nó hiện thực đến nỗi bản thân nó tự biến thành ẩn dụ một cách vô cùng hồn nhiên.
Những ai đã đọc những truyện ngắn của Đặng Lê Xuyên trên tạp chí Văn Nghệ, đều phỏng đoán Đặng Lê Xuyên là bút hiệu của Phạm Văn Mười. Trong một truyện ngắn của Đặng Lê Xuyên, tác giả để nhân vật chính của truyện tự nói tên mình là Bù, họ Phạm. Rồi nhân vật tên Bù đánh vần tên mình: Mờ-ư-mư-ơ-muơ-i-mươi-huyền-Bù!
sư ông chớp hai hàng mi bạc
ước dưới trăng sáng đêm rằm
một tay dắt phật
một tay khoác ông lão giang hồ
Thì gọi nàng Nữ Hoàng Selfie, gọi nàng Nữ Hoàng Drama, gọi nàng Nữ Nghệ Sĩ Trắc Nết ….Tước luôn vương miện Thánh Nữ Hội Họa. Không hề gì. Người đời tiếp tục thần tượng nàng …. Con cua đã một mình gắng sức bò lên, giãy giụa, thoát khỏi miệng giỏ, và chạy mất.
Sau đây là bảng liệt kê những chữ Việt Tàu (kể cả những chữ đã dùng ở các đoạn bên trên theo thứ tự A,B,C. Còn có một số chữ khác những chữ trong bài, vì ít dùng, hay ít phổ quát, nên chúng tôi không nhận ra. Lưu ý: các từ-ngữ dưới đây…
Café Saigon thì có hai …phái: Ngon và …Dở! Café ngon đôi khi không ngon. Và café dở nhiều khi lại trở nên ngon bất ngờ! …. Cùng là café nhưng café “ngon” phải có quán xá cơ ngơi đàng hoàng. Café “dở” không cần cơ sở vật chất như phái ngon, chỉ cần một vỉa hè, một gốc cây che nắng là đủ, và cái vốn cho ly café là tối thiểu ….
Chưa thoả mãn với hình thức chuyển tự, người Việt thuộc giới Nho sinh uyên bác đã tìm cách thoát khỏi ảnh hưởng trực tiếp của người Tàu nên đã sáng chế ra chữ Nôm. “Nôm” nghĩa là nói theo lối đơn giản, bình dân “nói nôm na”.
Donald Trump đã vô cùng xuất sắc đóng đúng vai trò giọt nước làm tràn ly. Qua lời nói việc làm không cần che đậy, đóng kịch, một Hoàng Đế cởi truồng lộ nguyên hình hài trong bộ áo truyền thông trong suốt, người nhiều máu khôi hài cười thoả thích, người chín chắn che mặt trầm tư, xét lại chính mình. Phải làm gì?
thói quen tôi hay vuốt mặt thời gian nhạt nhòa ký ức
cố quên đi tiếng cười nói bầy đàn tự huyễn hoặc một thiên đường man rợ
lũ chúng nó ngạo nghễ chơi trò ướp xác con quỷ chờ ngày mở mắt
hôm qua họ còn ngồi đây
trên chuyến xe từ thành phố tỏa về mọi ngả
chen chúc, phờ phạc, bật bã
nét ưu tư kẻ chỉ bức tranh tháng giêng xanh
Đã lâu rồi tôi không còn tu học thường trú trong thiền viện nữa. Nhưng thỉnh thoảng vẫn ghi danh một vài khóa tu ngắn hạn ở những thiền viện mà mình đã từng …
Khi tiếng Tàu du nhập vào tiếng Việt để làm giàu cho kho tàng từ vựng của nước mình, người Việt thường thay đổi từ cách dùng chữ đến âm đọc để phù hợp với tinh thần người Việt. Nói cách khác, người Việt đã “Việt hoá” chữ Tàu chuyển tự, về mặt “ngữ âm” bằng nhiều cách.
Nâng ly. Dzô, “đồng chí” Thụy Long. Nghe mấy công nhân ngoài kia nói anh là nhà văn ngụy, viết tiểu thuyết du côn du kề, có tác phẩm “Cô” Loan Mắt Nhung gì đó hay lắm.
Nghe có người sửa tên tác phẩm của mình từ Loan Mắt Nhung thành “Cô Loan Măt Nhung”, Long bật cười.
Sự tiếp xúc giữa hai ngôn ngữ và dùng xen lẫn trong vài trường hợp là chuyện bình thường của cả thế giới; tuy nhiên, trường hợp của Việt và Tàu thành hình trên căn bản khá “bất thường”, tức là bị áp đặt…
Và muốn thanh thản đón ngày mới bằng cách đơn giản là ngồi bên ly café ngắm ngày lên với nhau, bất kể là phía thắng cuộc hay thua cuộc một cách bình đẳng, bạn phải cất kỹ ý thức hệ của bạn vào trong cặp,
“Trong một truyện ngắn của anh có chi tiết những hình nhân nói năng suy nghĩ như con người?” “Vâng, nhưng tôi có viết thêm là những cử động của các hình nhân chỉ xảy ra khi vắng mặt con người, và lời họ nói ở một tần số mà con người không nghe được.” “Nhưng riêng anh thì thấy và nghe được?” “Thưa vâng, vì tôi biết lắng nghe.”
Biển bên ngoài không còn là biển
Mặt trời đã đi trốn
Trăng sao sáng hơn tất cả những đêm qua
Tay với nhưng không tìm thấy
New Comments