GIỌT TÌNH CỦA NOÃN- tranh Trần Thị NgH. Sơn dầu trên vải bố, 70cm x 80cm
“Suspended Desire explores the endurance of queer love and creation. While external forces may leave our desires suspended or …
Như một gã chim sẻ màu, sau tràng âm thoát cổ, bạn đưa nguyên đầu ra ngoài trời
hôm nay chuyến tàu nguyên âm tơ tơi rù đuổi
ta thích những bè trầm ngâm ngậm trước khi mặt trời tới với người hè phố
Đảng và Đĩ đều ưa sinh hoạt trong bóng tối. Tuy nhiên, lý do của mỗi bên trái ngược nhau. Đảng muốn dùng bóng tối để che đậy sự thật, trong khi Đĩ muốn nơi kín đáo để tiện việc phơi bầy hoàn toàn sự thật, giống như cần nơi kín đáo để đếm tiền.
Chúng ta khóc một mình lặng lẽ
Mỗi người lắng nghe giữa các bức tường
Lau nước mắt, nấu ăn, giặt giũ, ra đường
Nơi làm việc sáng nay, không người nào nhắc nữa
thứ 6 mười ba juda phản chúa
thứ 6 mười ba paris máu ứa
cầu nguyện cho Dư
cầu nguyện cho Paris
ngày 23/6/1965
của thế kỷ trước
ở nhà hàng nổi Mỹ Cảnh, Sài Gòn
cũng bị đặt mìn
Người chụp, trong khi tự “reflect” về mình, đã chọn ra hình ảnh gần gũi nhất với cách họ nhìn họ. Selfie nói lên khái niệm tự chủ, trong đó chủ thể selfie (người chụp) xây dựng và chứng kiến một thứ “reality show” của chính họ. Trong bài tổng kết này, tôi muốn khảo sát selfie như một thể loại nghệ thuật
Đánh đi, cho chúng biết chừa
Đám đòi dân chủ, phản vua phản thầy
Ông già nghệ sĩ đàn dây
Đánh cho gãy một ngón tay, lìa đàn
ống đồng ống cống giống như
thoát hoan dạo nọ hay từ bắc phi
giết người như ngóe đến khi
chui trong cái ống chắc gì yên thân
chẳng phải đen. nỏ phải vàng
rồi thì đỏ rực hun[g] quang dzàn trời
mùa nào chính thị mùa vui
một lần xóm củi qua đời lệ an
Người cộng sản, kiêu ngạo một cách vô căn cứ, luôn cho rằng họ xứng đáng hơn bất cứ ai hết để cai trị đất nước và nhân dân Việt Nam. Những tuyên bố theo kiểu “còn đảng còn mình” hay “mất đảng mất đảo” cho thấy đối với họ việc đảng này giành độc quyền lãnh đạo đất nước trong gần ba phần tư thế kỷ là chuyện… trời cho, là mệnh Trời.
Nhìn gương. Gã ngồi hoài, năm này qua tháng nọ. Hai tay hai chân, chẳng hiểu sao có cảm giác ngắn dần. Ngắn dần, rồi biến mất.
Gã trơn tuột như trùn. Thống nhất trùn quằn …
Tin ABC: Các nhà sư và người biểu tình Miên đốt cờ và tiền Đại Việt trong cuộc biểu tình của hơn 100 người ngay trước Sứ quán Đại Việt tại Nom Penh phản đối chính sách của Đại Việt về đất đai Nam Bộ nơi xuất thân của người Khmer Hrop; Thủ tướng Đại Việt đề nghị chính quyền Miên ngăn chặn biểu tình;
giữa thiên đường, tôi thấy bóng tôi
với tấm lưng thân quyến vằn vện mồ hôi
đắm ước mơ
đuối theo đuổi
bắt chước lối văn hóa ẩm thực
man rợ
tôi nấu sống những con chữ
túm 24 chữ cái tôi cho vào nồi nước đang đun lửa
Thơ lạ như thần ưng
Âm thương đau móng sắc
Ta chết ngay tức khắc
Giữa trời Xuân Tượng Trưng
Tinh Huyết bỗng thơm lừng…
Đã có rất nhiều cánh máu đang chao liệng trên bầu trời, chúng bay về từ phía biển, chúng tôi ngửi thấy mùi tanh đang đến rất gần. Ở đất nước của chúng tôi bây giờ, tập tục điểu táng của bọn quỷ đỏ hầu như đã quá quen thuộc, bọn chúng vô cùng thích thú khi mang điểu táng những thân thể còn sống.
Đập vỡ một cây đàn
Chúng giết những tiếng đau
Đập gãy ngón dương cầm
Chúng giết mọi cầu nguyện về tương lai
Như con đường nhỏ mầu cá chết
Y nằm xuống trĩu bóng
Vòm ngực co khép lại
Và không chắc là y còn… biết thở
Nhưng khuôn mặt của y đang bị bằm nát bởi lịch sử tráo trở(…)
Bìa nước đi quanh, đi tới trưa
Núi tới độ tan dần
thành những vùng hơi nước, cắt lửng khỏi rễ
Tôi không ngớt cau có phàn nàn với Ba Mẹ về con đường đất đỏ trước nhà nhất là mỗi khi mùa mưa tới. “Sao hồi đó mình không ở ngoài đường Cái như nhà Bác Hai vậy?” Tôi vừa lèm bèm vừa xách đôi dép bám đầy đất đỏ
thử hỏi- một người không
làm ra tiền
như tôi có dám mở mắt nhìn
vợ ngoại tình hay không?
người bắt đầu cất lời Thánh ca
để thắp sáng ngày
các thị trấn bắt đầu đếm người chết oan khuất
tôi nghe từng đoàn tàu vút qua
Làm sao tôi có thể viết, khi điều tôi muốn viết không thể thành một câu chuyện như người ta vẫn chờ đợi ở một truyện ngắn. Tất nhiên tôi có thể viết một chuyện bâng quơ, một hình bóng một dáng vẻ như ảo tượng đã đi qua đời tôi,
Chúng ta được ru chưa bao giờ đúng kiểu
tiếng ru ồn như băng đảng chia đồ
còn cái nôi luôn co giật thì quá chừng xuống cấp.
Em liếc mắt
Cả dòng điêu ngoa ngoắt
Em khóc gì để cá sấu ăn năn
Vờn tay búp ru trăng ngà ngủ gật
Toòng teng ẩn dật trong áo thụng, lưỡi chuông
tinh tường là tâm điểm của quả chuông
It hangs deep in his robes, a delicate
clapper at the center of a bell.
New Comments