GIỌT TÌNH CỦA NOÃN- tranh Trần Thị NgH. Sơn dầu trên vải bố, 70cm x 80cm
“Suspended Desire explores the endurance of queer love and creation. While external forces may leave our desires suspended or …
Có thật Mỹ suy yếu về quốc phòng, cho dù không bị dấn sâu vào việc tìm diệt chính phủ Hồi Giáo IS Syria và Thổ Nhĩ Kỳ?
Có thật Nhật và Ấn không thể nào kết hợp chiến lược với nhau?
Đó là hai câu hỏi phải có lời đáp nếu Trung muốn rảnh tay chiếm lĩnh ảnh hưởng toàn bộ Biển Đông về lâu dài.
Thật quái đản là bây giờ anh lại thấy toàn ác mộng
nên thường xuyên vẽ lên bầu trời những đám mây buồn
kiểu như dự đoán cho tập cuối của bộ phim dài tập
cứ thể chuồi sang. tà tà phố
hơi thở ngồi mòn ghế đú đớ
trăm bổn diện loay hoay mờ người
tay chẳng biết để đâu dấp dứ
Trong im vắng.một mầu âm thất lạc
Thít chặt đêm.tường vách đứng bặt tăm
Nụ hoa nhỏ.chồm lên.xước ngọc
Tiếng còi tàu.vĩnh quyết.thét căm căm…
Văn hóa quân đội đòi hỏi sự phục tòng, khái niệm anh hùng hóa của sức mạnh, sự tôn vinh “dương” tính, trò chơi tuyệt đỉnh của nam giới chính là chiến tranh, lạc thú trong cách họ hòa đồng với bộ quân phục, đây là những đề tài văn chương. Nhưng tình cảnh, hậu quả của chiến tranh, đó không phải là văn học.
gày nhận ra gương mặt của tồn tại, người coi giữ nền văn minh đã gọi tôi và em đến chỗ làm việc của ông, làm như thể sắp xảy điều gì hệ trọng, ông có vẻ trang nghiêm, trầm lặng
Những năm tàn của các vị “trưởng lão”
Tháng mười của nước Nga xa xưa
Tháng mười của thời Trung Hoa phong kiến
Của những cuộc cách mạng không còn để lại dấu vết
không phải một hình ảnh
đã được photoshop tạo thành
để chúng ta nhìn cho vui mắt
chiếc tàu VN đang chìm dần
cái đầu bảo đừng cái chân lựng chựng
cái tài hoa xụi lơ tình yêu chạy trốn mất
biệt mất tăm tôi đứng như trời trồng vò
đầu bứt tai
Chuyện kể Năm Hai Ngàn viết về năm năm tù mà không tội của Bùi Ngọc Tấn (BNT). Hậu Chuyện kể Năm Hai Ngàn BNT kể sau khi ra tù, ông và gia đình đã sống lầm than như thế nào. Lời đề từ của HCKNHN: “Tôi đã quên tên tôi dưới mặt trời. Quên tuổi tôi cắm sâu lưỡi dao năm tháng. Thời gian băng hà sọ não tôi”. … nói lên đầy đủ cái tàn khốc của nền cai trị khủng khiếp, vô nhân tính …
Chỉ còn hai tập Anna Karenina đã cũ bởi đã qua tay bao người đọc, nhầu nát. Hai trong số ba tập tiểu thuyết của Lev Tolstoi Dương Tường tặng tôi và người công an mặc sắc phục (duy nhất anh ta mặc sắc phục) hôm đến bắt tôi, nhìn thấy ba quyển Anna ở đầu giường đã bảo tôi: “Anh đang đọc quyển này à? Mang vào mà đọc”.
tôi đã rất nhớ
dù ngày ấy có thể tôi chưa có mặt trên đời
tôi đã nghe lời bài thơ ấy đang trôi trên biển khơi
bài thơ ấy hát cho tôi nghe về nỗi dập dềnh sinh tử
đến
và dịch chuyển
bằng những bước chân không lối thoát
sự trung thành tối nghĩa
buộc ràng nhau
khi hàng cây xuống tóc
bầu trời chợt lạnh. đôi vai
và mặt trăng
như đứa trẻ nghèo
Borchert bị đưa ra toà án binh Nümberg với tội danh “Tự huỷ hoại thân thể” cùng mức án tử hình. Borchert được toà án tha bổng nhưng sau đó lại bị truy tố về tội chỉ trích chống đối chính quyền bằng nhiều hình thức
Chúng tôi đứng giữa vài cội hắc dương. Có cái gì hơi sáng nằm kia. Đi, Radi nói, mình nằm ở đấy. Tôi thấy một bộ xương người, như là cái tôi từng biết trong trường học.
Cũng không phải là quá đáng nếu đem ví Đồng Bằng Sông Cửu Long đang trở thành một “con ếch luộc”, đang đi dần vào một “Cái Chết Tiệm Tiến của Thế Kỷ” với hơn 20 triệu cư dân thì vẫn cứ đang sống lặng lẽ trong đó, không có phản ứng gì trước một thảm hoạ đến rất từ từ và không thể thấy ngay một cách “nhãn tiền” cho đến khi tất cả một Vùng Châu Thổ cùng với một Nền Văn Minh Miệt Vườn đã bị chìm sâu trong một biển mặn.
nhìn đôi mắt thấy toàn đôi mắt cá
nhìn vào hồn thấy tảng đá vô tri
nhìn vào sông thấy sông đang tàn tạ
Về tác giả Nguyễn Thị Lộc Tưởng, có lẽ tôi không cần phải dông dài giới thiệu với các bạn về chị vì chị là người vừa chủ trương Trang nhà Thất Sơn-Châu Đốc hơn mười năm qua và chị cũng là học sinh trường Trung học Thủ Khoa Nghĩa những năm thập niên 1960-1970 …
Ngay cả chính trị cộng sản với chủ trương nghệ thuật hiện thực xã hội chủ nghĩa, huỷ bỏ chủ nghĩa cá nhân … cũng không xoá được hết dấu vết cá nhân và tâm hồn của những tài năng lớn như trường hợp Nguyễn Sáng, Dương Bích Liên, Bùi Xuân Phái, Nguyễn Tư Nghiêm ….
Như hiện giờ
Trong căn phòng trắng của bệnh viện
Tôi nhìn ra chiếc cửa sổ duy nhất
Thấy khoảng trời xanh
Từng trang đời khép lại với bàn tay run rẩy
Tiếng còi xe cứu thương xé nát không gian hấp hối
Bệnh dịch sợ hãi lan truyền nhanh chết khiếp
Đoàn tàu đánh cá ra khơi không hẹn ngày về
cách duy nhất để hiểu
là chúng ta có những vết thương khủng khiếp bên trong như những cái mồm
cứng bằng kim loại chế tạo ở mỹ
chúng phạch mở bung ra như những chiếc ví và hẻm núi
Giải đoán và giải mã, để chuyển dịch, bịa đặt, duyệt lại;
ngôi sao trừu tượng, tinh tú có thực;
vượt những biên giới chúng ta chưa hề biết có đó cho tới
khi chúng ta bỗng thấy mình ở bên kia lằn ranh kia.
Nghi lén nhìn sau lưng sư trưởng và sư trưởng thì nhìn vào bóng tối của con đường vì sư biết đó là Piano Sonata 14 với tiến nhịp của sustenuto, chậm nhưng vĩnh viễn chìm sâu trong bóng tối
Đại Việt có Biển Đông mang tầm quan trọng hết sức lớn lao trong sự phát triển trường tồn của mình. Lúc này hơn bao giờ hết, Biển Đông là quyền lợi cốt lõi, là máu của máu người Việt, là thịt của thịt người Việt. ‘Sông có thể cạn núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi.’;
New Comments