Articles by Trương Đình Phượng
Trong tủy sống một ngày thu giãy chết
tôi vắt chân lên cổ
chạy như một con chó bị thương
qua các chấn song đêm chăng đầy gai thép
một cơn gió trái mùa xô dạt tôi vào con kênh
Bên kia của đức tin ♦ Họa tiết
Khóa máu
Và mở ra những lâu đài tội ác
Chủ nghĩa diệt vong nở rộ
Như hoa ơn phước trên bệ thờ dòng giống
remove the cocoon ♦ breath
phía bên kia
những tinh cầu tâm hồn cô độc
màn đêm
mở ra những vực thẳm vô hình
cơn xuất huyết của tiềm thức * phía sau xác ý nghĩ
oằn lưng qua ngõ quèn
gió
khâm liệm tiềm thức bầy ruồi
chết kín
rác thải khinh khích cười
giữa bầu tim nhân thế.
Trộn lẫn
bài thơ bắt đầu bốc cháy
như con thiêu thân trên ngọn đèn cầy
mùi thơm bốc lên nứt mũi
cơn thèm khiêu khích dạ dày.
Và tôi bay theo những cơn đau * Từ những cánh đồng dị tật
Những người đàn ông đội cái đói ra đồng
Từng bàn tay nham nhở sau nhiều đêm khoắng vào đáy biển tâm tư
Cần mẫn lật từng bông lúa lép
Vun vén khát khao từ tâm cuống rốn bão giông
gã họa sỹ * áo choàng
gã khuấy tan linh hồn vào dung dịch đêm
lắng nghe và thẩm thấu
tiếng róng riết rên la của những giấc mơ
mùi vị của triệu triệu tế bào hờn oán
chấm chấm chấm
và trì chiết tấm voan
gã cố vẽ khuôn mặt thời gian và những mỹ ngôn hứa hẹn
Mùa bệnh
Đêm tràn: dòng rượu, cần sa, thuốc lắc ru ngủ những bộ não tê liệt noron thần kinh tranh đấu.
Tự do như đám tinh trùng yểu mệnh lóp ngóp giữa ao tù dương vật teo tóp làm mồi cho bầy chuột dơ dáy.
TRƯỜNG CA NHỮNG ÁNH MẮT ĐÈN MỜ
Khu phố những ánh đèn chưa một lần mở mắt
Những đứa trẻ quần áo rách nhiều hơn lành
Những người đàn bà không biết khóc
Không biết khát khao không biết vị tiếng cười
Những gã đàn ông không biết yêu thương
Chưa một lần tỉnh táo
rồi đâu lại vào đấy!
Thẩm thấu tận cùng ngõ ngách tăm tối tư tưởng lũ cừu…
(Những gã đồ tể căm hận nhìn gã bằng đôi mắt vằn máu
Và dĩ nhiên bề ngoài án ngự trên bờ môi ăn bẩn là nụ cười sống sượng như hòn vôi nung dở
Dăm ba kẻ não phẳng xuýt xoa: hắn đóng kịch thật tài!)
này em, mở hãy nhìn vào sự thật
Ăn tươi nuốt sống những kẻ văn nô
ngày qua ngày liếm gót bọn bạo quyền
phục tùng mệnh lệnh như bầy dòi nhặng say sưa ăn bám cứt toác họng khen thơm.
Này em
Hãy mở mắt ra và nhìn thẳng vào sự thật
Lột trần truồng bộ mặt của những kẻ mang trọng trách lưu giữ nền văn hiến
Cho ngày cuối năm
những gã nhà thơ nhà văn say sưa múa bút
khởi tác những ngôn từ ngợi ca và xu nịnh
ngày mai giữa quảng trường thành phố
khi loạt đạn đón chào năm mới khai nòng
Con đường mới ♦ Mở cửa
Cô nàng phát thanh viên
giọng trong và cao vút như sóng ngoài hải đảo
tự hào diễn trình lại buổi chào đón nguyên thủ quốc gia hôm qua
hai mươi mốt phát thần công
Thiêu rụi bốn ngàn năm xương máu giống nòi
Một cuộc hành hình
Bắn!
Lệnh đã truyền
Loạt đạn rời nòng
Như tràng cuồng tiếu của yêu ma
Vọng lên từ địa ngục…
Loài chiên và quỷ dữ
Những khát vọng tự do bị băm thành hằng hà mảnh vụn
Vũ trụ tư tưởng bị bóp nghẹt bởi bàn tay quỷ dữ
Hơi thở sặc mùi đớn hèn
Đêm ngủ với nỗi ♦ Huyễn tưởng
Đêm ngủ với nỗi buồn
Ngày đẻ ra niềm vui đất sét
Một hôm tình người đứt ngang động mạch
về gom rong rêu phủ xuống bờ tư tưởng

New Comments