(Tới Đ.H)
1.
khi buổi chiều đánh rơi chiếc lá bản mệnh
tôi chạy dọc theo các khóm nắng rũ
tìm hơi thở của những đóa lần lượt từ trần
những ẩn ngữ giấu mình dưới dòng sông
chất đầy ấu trùng trừu tượng
những vỉ não cô đơn bắt đầu trương nở
…
chảy tràn trên các chiếc máng dụ ngôn
phần tối của diệp tố
chớp sáng lên như những ngọn đèn
ngủ quên bỗng giật mình choàng giấc
2.
tôi cố gọi tên một loài nước mắt
đã hóa đá từ lâu trên viền mi nòi giống
những thanh âm đồng cảm như rặng san hô
đã tử nạn dưới tầng rong mục
những chuyến xe lầm lũi trôi qua
tiếng gãy vỡ của những tháng năm câm lặng đớn hèn
lẫn vào những đám mây thở dài, u uất…
3.
linh hồn của một cánh hoa
còn sót sau mùa hè nghiệt ngã
rấm rứt trong cuống họng những ngày thu
ám đặc nỗi buồn
những nghĩa địa vắng tanh
tiếng côn trùng soi mói nhúm xương mùn
của những đứa con chết oan vì những tháng năm
ngỡ mình hiến dâng tình yêu cho đất mẹ
tôi vắt chân lên cổ
chạy như một con chó bị thương
qua các chấn song đêm chăng đầy gai thép
một cơn gió trái mùa xô dạt tôi vào con kênh
men theo những chân tường ngục thất
nơi những đôi mắt mù lòa
cố mở ra dò ánh sáng tật nguyền
.