GIỌT TÌNH CỦA NOÃN- tranh Trần Thị NgH. Sơn dầu trên vải bố, 70cm x 80cm
“Suspended Desire explores the endurance of queer love and creation. While external forces may leave our desires suspended or …
lúc mở lòng ra hứng một mình
bên trời thu tịnh nở huyền kinh
là lúc chín cả mầu oan trái
mười năm. thơ ở lẫn cùng tình
chuyến xe lửa. chở anh tới ga sài gòn. cách đây ngoài năm mươi năm. đã rời bến chưa. mà sao anh còn nghe còi hụ
và căn nhà ở con hẻm xóm nguyễn ngọc sương.
Điều tôi muốn chú trọng không phải là về hành động ghê tởm của các linh mục phạm tội ấu dâm mà là về hiện tượng Giáo Hội Công Giáo cố tình che dấu các tội ác đó một cách nhất quán và có hệ thống.
Tái bút cho những giảng giải giả dối yếu dần
phải thay bằng nắm đấm
có nhiều người ngã xuống giữa đám đông
không cầu mong chạy trốn
sài gòn có những cơn mưa màu đen
của em bé bán vé số
đang trú mưa bên cạnh quán cơm
đã 3 giờ
bao nhiêu gánh thơ
của biết bao thi sĩ
có cả những quyển còn nguyên chữ ký tặng của tác giả
được rao vẳng xa từ quang gánh ve chai
Hẳn nhiên là ở chùa xưa nay ai cũng học bài học vỡ lòng là phải biết trân quý hạt cơm như hạt ngọc, do công lao khó nhọc của người nông phu làm nên. Nhưng trân quý đến cỡ thầy tri sự này thì chữ “cơm chùa” sẽ không còn ý nghĩa nữa.
Cứ thế xe đi trong núi, núi trong cây và cây trong mùa thu, chúng tôi đi về phía Yellowstone. Từ thành phố Helena, qua Norris, chúng tôi dừng lại ở suối nước nóng lộ thiên đặt giữa một khu đất không lớn lắm nhưng sát bìa rừng
Giữa những lúc Nghiêm, mơ mộng rất cần thiết, tưởng tượng thoát nặng nề, phiêu diêu thoải mái.
Nhìn sự Nghiêm trên mặt một người, nhìn thật kỹ, đừng nháy mắt, nhìn thật lâu. Sẽ thấy họ cười thầm.
Những ngón tay không trọng lượng lại kéo nhau đi trên con đường hai mươi bốn.
Đi tiếp.
Và tuyệt vọng đi tiếp. Giữa nguy hiểm thú dữ.
Hãy thận trọng – Tôi lo sợ nhắc – Đừng quên xoá dấu vết.
vết thương lưu lạc còn mang theo lý lịch
những bàn chân đớn hèn
lê la cùng lũ bò nhởn nhơ trong thành phố
dường như cái bóng tôi mưu toan trốn chạy
Chuyến tàu tầng-đôi đa sắc đa văn xộc xệch, tư lự, trườn tới: mở chiều;
hớp gió đậm mày xì xào câu chuyện cũ trên một hở nửa siêu thuốc bắc,
Cái mỹ học thời phong kiến phương Tây là hướng về sự hoàn hảo trong tạo hình, sự cân đối trong bố cục, sự hòa hợp trong màu sắc và sự nhịp nhàng trong đường nét. Nói chung là thứ mỹ học của sự tinh xảo, linh thiêng và quí phái và cũng là thứ mỹ học loại trừ chủ nghĩa cá nhân, phi cá tính và phi cả khoa học.
Ý nghĩ đầu tiên của một người vừa bước đến văn học Phật giáo, tất nhiên sẽ coi đây chỉ là một nền văn học tôn giáo không hơn không kém, trong tính cách “văn dĩ tải đạo” của nó. Đối với ý nghĩ bàng quan này, một nền văn học như vậy chỉ có nội dung là đủ, còn hình thức diễn đạt chỉ là vấn đề phụ thuộc
ngàn đôi mắt kính râm chờ đợi
một chút xôn xao
trên trời kia đám mây hình cỗ xe tạo thành cung tên giáo mác búa liềm trâu ngựa
Cuối cùng, Thái Tuấn cũng đã lên đường ra đi về nơi những khoảng trống trong tranh ông. Những khoảng lặng chất đầy thơ mộng và giấc mơ trần gian đó, giờ là chất “rỗng”, an nhiên và thảnh thơi ở cõi tịnh. Nhân ngày giỗ ông, tôi xin thắp nén hương cho khói toả đến khoảng chân trời xa ấy một lời cầu nguyện chân thành.
Hơn ai hết, người Việt hiểu chủ nghĩa bành trướng Đại Hán ở các đặc tính cơ bản và cụ thể:
Đó là hiếu chiến, hống hách và hoang tưởng. Tưởng mình lớn mạnh, nắm lẽ phải, cư xử hách dịch, ít nhìn toàn thể, manh động phiêu lưu.
Đó là ngụy thiện, ngụy trang thói tàn bạo qua lời lẽ đạo lý, nhân từ, qua thói lừa dối với thủ đoạn thâm hiểm ‘ăn thịt người’.
Đó là trọng danh hơn trọng thực, sống bằng uy tín chính trị, xâm lược để bảo vệ danh hơn giành lợi thực, suy tính về danh vọng hơn tính toán về thực tế; thường là nguyên nhân gây ra hành động mạo hiểm.
như ánh nắng ngày
vẫn có thói quen luôn chuộng những va quẹt
chẳng có mùi khô của những chiếc lá
thời đang rụng
hỉnh mũi. đón một làn hương
sương trong buổi sáng an thường buổi mai
ong-ve-điều-tiếng, lúc này
nhẹ nhàng như áng mây bay trên trời
Cảm ơn Võ Phiến, Bình Nguyên Lộc
Rừng bần rừng mắm gốc mù u
Hũ mắm cua chua, mùa ốc gạo
Những thứ giản đơn nhớ tít mù
“Cha em đang bơi trong giếng.”
“Bây giờ ư? Giếng này cạn kia mà.”
“Em hay mơ thấy ông ấy bơi. Này nhé, cha em bơi ở lưng chừng giếng. Chẳng có nước, ông ấy liệng bơi như đang bay vậy.”
“Đấy chỉ là mơ.”
“Đêm trước, ông ấy báo mộng nhắc em giữ hộ ông ấy đôi dép, đừng lập bàn thờ vì cha còn sống
trong cuộc tranh luận nóng bỏng về hôn nhân đồng giới tính năm 2010, lúc ấy Francis chưa nắm chức vị Giáo Hoàng, ông đã gọi hôn nhân đồng giới tính là “sản phẩm của Quỷ Satan.” Điều nầy làm người ta suy nghĩ: không lẽ chỉ trong vòng 3 năm ngắn ngủi mà một người có thể thay đổi 180o
gã viết một bài thơ hậu hiện đại
ngay khi thế giới lâm vào đại dịch con chữ
và những nhà thơ hàng loạt nhập viện
rao bán sự sống tâm hồn
New Comments