Đêm không là trăng
là vẫn ở phía sau chùm sáng
như ánh nắng ngày
vẫn có thói quen luôn chuộng những va quẹt
chẳng có mùi khô của những chiếc lá
thời đang rụng
như tôi vẫn không thôi mơ môi em
mùi dâu chín
và sự va quẹt bây giờ là
giữa Đà Lạt xưa và Đà Lạt bây giờ
đứng giữa chông chênh của đô thị chen nhau mọc vội ấy
tôi biết tìm đâu ra môi ai
mùi dâu chín
khi đêm không còn là trăng
Gió ở lại phía sau
là vẫn ở trong cuộn tròn mỏng tang
liệu tôi còn mong gì chênh vênh con dốc chiều
mọi thứ đã trôi như bội bạc
và xâm thực tả tơi vào cả những lời nguyện hứa
tôi trở lại
đứng y nguyên trên thềm nhà thờ con gà
va quẹt thử để cố tìm lại dấu chân mình đâu đó
thuở hai mươi
nhìn lên chót cao nhà thờ
hay tôi tìm bóng dáng ai?
đang lững thững bước xuống từng tam cấp
dáng buồn
bởi chẳng thể tìm thấy tôi
bạch lạp tắt
chỉ còn ngả nghiêng sợi khói mỏng
gió vẫn ở phía sau . . .
.