đừng viết hoài
chỉ vì một giấc mơ
đã vô ý lọt thỏm trong chai rượu gần cạn
ấy vậy mà đã chết chìm
con ruồi non tơ của đầu mùa xuân
đậu quanh quẩn đó
chứng kiến từ đầu nhưng cứ vênh râu
chẳng thèm gọi giúp nine-one-one
nên chuyện emergency kể như bất thành
ai ngờ chập chùng những ngón tay
trỏ miết về phía con ruồi xỉa xói
– đồ quân vô cảm
vừa đủ để nó vỗ cánh bay đi
sườn đồi cứ nằm ưỡn ra
như kẻ chây lười
chẳng chịu trở mình phơi bụng
nên các bồ chữ đã sình chương
trách nhiệm bây giờ toàn bộ được trút lên thế hệ mai sau
các cháu con cứ cam tâm
gánh vác các hệ lụy
thừa kế vô tội vạ từ bậc cha ông
như thanh bảo kiếm cụt đầu
các con đã nhặt từ kho phế liệu
đừng nại cớ giấc mơ đã chết chìm
nên chẳng còn chi làm vật chứng
ấy mà khi nine-one-one vừa hụ còi trờ đến
con ruồi đã cam tâm nhảy vào chai rượu gần cạn
quyên sinh
một vai diễn khá đẹp thời nay về diệt khẩu
tờ khai nhân chứng / vật chứng
cứ thế mà em-ti (empty: trống rỗng).
.