1)
gió cứ rung cây
qua từng cơn mê man khói muộn
những cái bóng
ngày càng quá chênh vênh
đêm thật sự đã không còn đủ
để chia đều cho những nỗi bất hạnh la lết ngoài kia
đang cần được giấu mặt
thật tội nghiệp cho một giấc mơ
thỉnh thoảng cứ lặp lại
về một người đàn bà đã cũ
tôi yêu.
2)
và ùa nhau té tát chạy
róng riết chạy
bởi trò nhát khỉ
những bàn tay thô bạo túm tóc kéo giật ngược
đàn lũ chúi nhủi
miệng hỏa lò khè vang khói thần thức
tôi lại còn mơ được sao?
chỉ một sợi tóc mai
sợi tóc mai của người đàn bà đã cũ
trong một lần cuồng chạy
thoắt bay lên
3)
ở đâu đó
ngày càng nhiều những cái đầu trọc lóc
bởi hóa trị
những buổi sáng ho khan bật máu
em tiện tay
luôn ve vuốt cái đầu trơ bóng
em vẫn thầm mong
may ra mọi thứ xếp đặt thật ngăn nắp bên trong
còn chưa rỗng
ngày thì rỗng đã lâu
các xương ống đã bắt đầu rỗng
(10 May 17)
.