(Mùa Tết chặt trụi cây)
có nhiều lúc nói
như là cách để chết không thầm lặng
cũng có nhiều lúc ngậm
lòng sôi nhưng miệng khít câm
như cách chỉ để kéo dài cơn hấp hối
để nhìn trừng trừng vào mặt tên đao phủ
những thân gỗ đứng bên kia
hàng trăm năm che rợp mát tình nhân
hàng trăm năm hít thở cho thiên hạ
hàng trăm năm đứng im lìm chẳng nói
nhìn dâu bể can qua
bỗng một sớm ngã lăn quay chết tốt
chẳng kịp lời trăn trối
Ô hô! lẽ sống và sự chết
đã không còn do tôi
cũng chẳng trong tay bạn
làm gì còn định số
chẳng bởi chuyện lọt sàng xuống nia
chẳng quy luật thiên nhiên tạo hóa
chả cần kèn gọi hồn
chả cần mõ dẫn vong
sống và chết bỗng chẳng còn ranh giới
tầm nhìn từ những vũng chất xám cạn sệt
chuyện trời ơi
chuyện chó ngáp phải ruồi
chuyện chặt hạ hàng loạt
buồn cười
như lệnh vua vặt trụi lông những mụ nạ dòng
chuyện thật như đùa
chuyện đang sống
bỗng hóa chết tươi . . .
.