mở toẹt ra
phía cửa hư vô lẩn lút mặt
đêm vẫn can trường biến hiện đến ngạt thở
bóng em cùng với nhục hình bay vòng vèo
trên trần thấp
con bướm xanh điệu đàng
mãi lo kèn cựa giá phấn hương
tiếng gì
như tiếng khẩu cầm ngoài phố sao cứ run lẩy bẩy
tiếng khẩu cầm từng rơi đắm đuối vào chòm lá xanh
chòm mộc dục ngậy hương đầu hè
tái lắm mùa nầy
chẳng còn nơi ẩn dật
ta chết ngất đi vạt áo mơ phai vấn vương ngoài phố
thần trí chẳng hiểu sao cứ thập thò chiều lụn tím
màu phai nhanh
là vụn nắng của ngày vừa chết
kìa chiếc lá vẫn cố níu cành
chẳng đành bay trong mưa gió thập phương
đừng ruồng bỏ em
hãy cứ trói em thật chặt
xin hãy cứ trói chặt em vào đỉnh đồi ghen xanh mường tượng
hãy trói chặt em hơn
bằng khúc khẩu cầm tụng táng
về nơi mưa vẫn hằng tưới tắm trên huyệt mộ
nơi bóng người ngựa xưa giờ vẫn man nhiên . . .
.