lúc nàng vừa cạy bật đêm ra
giấc mớ ngủ văng xuống nền đất lạnh
lăn tròn vành vạnh
khúc hát bỗng vang ngoài nương rẫy
cạ cọ vào phên cửa tiếng nghe quen
cũng là lúc gã nhân tình già lẻn đi thật nhanh
dưới vầng trăng chứng tá
nàng vẫn nằm lại trên chiếc sạp tre
trần truồng bất động
lắng nghe từng giọt máu rần rật chuyển lăn
một chiến trận xáp lá cà chưa khô máu
những nếp trán khuyết nhăn dị tật
trên xác con ong già cần mẫn
bỗng cuối cùng dãn ra
dưới chút ánh sáng nương cậy nhạt nhòa
cành khô
như những cánh tay chèo kéo dọc hai bên hun hút con đường quỷ ám
màu tai tái của các linh hồn
toan ngóc lên đã bị dẫm đạp xuống nền đường bẹp dí
nàng mệt nhoài ngồi lên
toan đếm lại thật minh bạch từng ngõ ngách thân xác mình trên vách
đêm bỗng thè lưỡi dài hóng hớt cho hết những lời nàng vừa thầm van cầu
những cành khô sẽ không ở lại cùng ngày mai . . .
.