gã viết một bài thơ hậu hiện đại
ngay khi thế giới lâm vào đại dịch con chữ
và những nhà thơ hàng loạt nhập viện
rao bán sự sống tâm hồn
những bài thơ của gã
không phải thuốc hay là phép thuật
gã thậm chí tự xưng
mình là ông hoàng thơ
ngang tầm với một ông hoàng nhạc Rock nào đó
những bài thơ
không thể phổ nhạc
nhưng nó như một viên thuốc lắc
đủ để nhà thơ nguẩy mông cười khoái trá
gã viết một bài thơ hậu hiện đại
và dán vào cái kệ sách mọt ăn của gã
bằng sự chắt chiu
như ngày xưa mẹ gã chắt chiu từng củ khoai sùng
đủ để gặm được trong những lúc đói
thật sự đói
chiều nay
khi mà gã lâm bệnh
trong những cơn ho
bài thơ trôi theo tuyến nước bọt
và bắt đầu lây lan . . .
.