Những nỗi rời rạc trên môi
Tôi không thốt được thành lời
Căn phòng như cái ổ chuột
Nhốt chi cái bóng lạc loài
Ngoài kia dậy sóng trùng khơi
Vòi rồng cong qua Hải giám
Màn hình nhìn tôi ảm đạm
Ngỡ đâu điện sắp tắt rồi!
Những nỗi rời rạc không đâu
Thần kinh nhiều phen hỗn loạn
Tôi nghe trong dòng ngực chảy
Máu của quê hương dâng đầy
Những nỗi rời rạc lên cơn
Nhún nhường nơ ron co giãn
Mở tung cửa phòng kiếng bể
Tôi nghe máu đổ căm hờn . . .
.