Nơi ánh đèn đêm hắt vào con mắt cuội
Tôi bước ra từ đại lộ không màu
Những cột điện cao lù khù như một gã tóc vàng khổng lồ
Giơ cánh tay mang lấy thế giới ra ngoài bóng tối
Loài kiến đen chạy dọc những lề đường chẳng theo một trật tự giao thông nào cả
Nó chỉ mang trên mình một số phận kiếm ăn mà đôi khi một mình không khiêng nổi
Tôi ngồi lại với ly cà phê tự cạn đời trong chiếc phin . . .
Từng giọt!
Từng giọt!
Đại lộ vẫn không màu
Những biển quảng cáo tự tin sáng
tự tin nhấp nháy
Bởi nó biết bóng đêm thuộc về nó
Khói thuốc cuộn mình qua những bờ vai trần
Mùi nó còn trên môi ai đó trước khi kịp tan vào phố đêm
Mưa bất chợt . . .
Giọng hát Khánh Ly như đeo gông vào nỗi nhớ
Cà phê đông bất chợt
Tôi không còn một mình . . .
Những kẻ trú mưa trú hồn mình vào Trịnh
Tay run run rót vội một ly trà
Đêm đại lộ ngân nga
“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi?”
.