GIỌT TÌNH CỦA NOÃN- tranh Trần Thị NgH. Sơn dầu trên vải bố, 70cm x 80cm
“Suspended Desire explores the endurance of queer love and creation. While external forces may leave our desires suspended or …
Ở cuối phố, ông lại thấy mười tám bậc đá dẫn lên quãng trường thánh đường cổ. Một nhóm du khách đang vây quanh sạp bán vật lưu niệm trong bóng mát tàn cổ thụ. Nơi đây, bạn ông đã chạy lại ôm chầm cội cây, ríu rít nhờ ông chụp một tấm ảnh. Vòng tay bạn chỉ khép nổi một phần chu vi vạm vỡ, sần sượng những di tích hằng trăm năm.
Ngó quanh nhìn lại trần sì Đại Việt ta: vừa kế cận nhà chú Ba tới mức “Bên sông tắm cùng một dòng/ Tôi nhìn sang đấy, anh nhìn sang đây/ Sớm sớm chung nghe tiếng gà gáy cùng”; vừa có nền kinh tế dù đã rất khá hơn thời “tắm cùng một dòng” nhưng vẫn còn nhiều bề bộn bê bối và đặc biệt là việc lệ thuộc vào hàng hóa Tàu; vừa có nhiều nan đề về chính trị
tưởng như hồi tan tác
tống vong đi
con thuyền trở về ắt lụy
những cơn hiềm tỵ chưa tan
Cầm tay hỏi nhỏ tuổi vàng
Mi còn nhớ bến sông Hàn chỗ mô?
Trên cầu inh ỏi ô tô
Dưới cầu mấy chiếc ca nô xé chiều
Lạnh lòng mà gió lại đi hoang
Em cứ lùa vào tôi toàn những điều chưa bao giờ kể
Cơn gió cuối cùng tê buốt lang thang
Tôi xin em một vòng tay kiều diễm
Nhưng thời đó thì hầu như mọi ngày đều là ngày nôn nóng mong chờ. Những tiệc sinh nhật, những chuyến đi tới hồ nước mát mẻ vào những trưa nóng bức, các bộ phim Lon Chaney, thằng gù nhà thờ Đức Bà, hồn ma nhà hát opera.
tư tưởng là một lưỡi dao nhọn
buốt lạnh và nhanh như tia chớp
ngoạn mục xuyên thủng màn đêm của quỷ
chúng ta điểm danh mặt trời
song hành cùng những chiếc đồng hồ vội vã
chúng ta giữ cho buồng phổi đầy oxy
sau những đêm dài
tôi thắt các cột đèn lại
đi
phía đuôi mắt- khuôn mặt- một mùa thu vừa bội thu
tôi lo khủng bố
“Giấu gì trong bàn tay?” – Một người hỏi.
“Trong bàn tay là những ngón tay.” – Chàng đáp.
“Tại sao không xòe tay ra?” – Thêm một người hỏi.
Trong cùng một thời khắc
người con gái vừa cắt đi mái tóc dài 20 năm
một đứa con vừa bơi ra khỏi bụng người tình cũ
bên kia đại dương,
phí làm gì tâm sức
có vẻ như lao hết vào lửa
ống cuộn bông băng dủ dẻ tùn mùn
tóc tước nặng trì. rễ tre
đưa nhau dài quãng đường đê
lòng như rượu
chín dần trong chum vại
chín trong nhau bờ bãi sông hồ
Một truyện ngắn viết lại vì truyện ngắn ấy đã viết ra, đã đăng trên báo mạng X lâu rồi. Cớ sao viết lại? Ấy là vì…
Tất nhiên ít nhất phải rút gọn truyện ngắn đã viết và đã đăng ấy chứ…
hỡi trái tim ai còn biết động đậy?
tang chế từng con thuyền cấp bách cập bờ
mép nước vô hồn hương án
oan nghiệt bốn kiếp ba căn
Huế ngủ, sớm hơn những thành phố khác
Sự yên lặng chạy trên mặt đồng hồ màu trắng, dị ứng với từng cú nhích dạ quang
thân phận thời đại chúng ta
những cặp mắt ngày nhắm đêm mở
chằm chằm nhìn về quá khứ
không cho tương lai thở
Hãy trả lịch sử lại chúng tao
Dẫu vinh dẫu nhục dẫu thế nào
Dẫu máu dẫu xương dẫu nội chiến
Dẫu nô dẫu lệ dẫu tự hào
Chiếc lá vàng không trở về mùa Thu
trong căn nhà không cửa sổ
những cuộc đời đi qua hỏi rằng chiếc lá là ai?
trong ký ức người Việt nào . . .
tôi đi
và một hôm gõ cửa được cổ sơ
điều tôi nhìn thấy đầu tiên là một con rắn màu đen đang trườn bò về phía trước
làm sao để chống trả những kẻ địch chẳng những không sợ chết mà còn tự nguyện đón chào cái chết? Thường muốn nhăn chận một chuyện gì người ta dùng đe dọa hay trừng phạt. Tuy nhiên hình phạt gì sẽ hiệu quả cho những kẻ không sợ hãi cái chết?
Bác Thái Lan, về chủ quyền lãnh thổ, chỉ tuyên nhận vịnh Thái Lan theo nguyên tắc vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa. Bác í tuyệt nhiên không có tuyên nhận nào tại Biển Đông…
chân đất, miệng bé, kiện mù tăm hơi
tới đó, nhiều. như chưa tới
kêu nài, đứng ngoài chỗ đợi
khi hầu hết gương mặt người vẫn cố tựa vào
những cánh cửa thổ cư hy vọng cuối cùng
khi các bản lề níu giữ của chúng đã quá han rỉ
phần gỗ nơi những lỗ bắt vít đã mục
cầu tiêu công cộng tha từ sibérie
vỡ hương nhài đường phố paris chèm nhẹp phân chó
bọn người bất lương trà trộn
thính thị bầu trời văn minh nhân loại ảo
Anh cũng biết nghịch, nhưng tôi thấy anh chỉ đùa với chữ nghĩa thôi. Bởi vì lần đầu gặp anh, tôi ngạc nhiên, không nghĩ anh lại là người ít nói. Ít nói, nhưng không lạnh lùng. Là bạn anh, gặp anh, sự nồng nhiệt, chân tình tự toát ra từ cung cách. Anh không mồm mép, đỏm dáng. Chính điều này đã giữ thân tình lâu dài giữa tôi và anh …
Đã được liệt kê vào từ điển y học thế giới hay chưa? Không rõ. Phát tán cục bộ ở phương tây từ 1917. Mấy thập niên sau, vài xứ sở viễn đông mới bắt đầu xuất hiện. Bệnh nhân luôn “tưởng mình đang lộn ngược”.
Giờ em đã ngủ yên
Trong những ngôi nhà chọc trời đầy ánh sáng
Xa hoa lộng lẫy nghiêm trang.
New Comments