GIỌT TÌNH CỦA NOÃN- tranh Trần Thị NgH. Sơn dầu trên vải bố, 70cm x 80cm
“Suspended Desire explores the endurance of queer love and creation. While external forces may leave our desires suspended or …
cứ tưởng chỉ một mình tôi
sao quá nhiều những con mắt bị đứng tròng
nhìn sông núi nằm ngửa mặt trần truồng
Tôi sẽ bắt đầu câu chuyện về lão.
Một ông già thích mặc vest đen, thắt cravat và leo lên bục diễn thuyết.
Dĩ nhiên, lão phải có một thứ gì đó, khiến tôi chú ý ngoài vài đặc điểm hình dạng và tính cách quái đản.
Hình như bia đá không đau
Hình như xương máu đã thầu khoán xong
Vinasin chìm bể Đông
Chỉ những pho tượng vươn không sợ gì
Sự trầm lắng lan dần mặt phẳng
Trưa dập dềnh
Nàng ươn ái khỏa thân nâu
Đất xô lệch xám
Tôi đi học, bọn bạn tôi đi làm. Mỗi đứa một nghề, tôi không biết nghề đứa nào. Bọn nó không giấu nghề, chỉ là không nói và tôi cũng không hỏi. Ai cũng giữ cho mình một bí mật và luôn che giấu bằng cách tiết lộ những manh mối.
bài thơ tình đang chơi vơi ngất ngây
nghe tin bọn lạ bắn ngư dân chết ở Trường Sa
câu thơ ẻo lả
quắn lại cháy khét mùi máu
Năm năm trước
Tôi tháo vội chiếc băng tang ngày bà mất
Trên đường từ nghĩa trang về nhà nắng xối
nửa khuya thức dậy. chỉ có
tiếng kim đồng hồ xoay vòng
chỉ có tiếng gõ trên bàn phím
và ly thuỷ tinh nước nóng
Ý kiến của anh [Phùng Nguyễn] chẳng những đi thẳng vào vấn đề đang bàn thảo mà còn mở ra những điều mới mẻ trong tương lai nữa. Thành ra, hồi ấy tôi có cảm tưởng anh như một người có trọng trách điều hợp mọi chương trình của VHNT/LM và nhóm Ô-Thước. Không biết nhận xét này của tôi có đúng không ….
Những con đường anh từng rong ruổi, ám ảnh anh và bàng bạc trong chủ đề những tác phẩm đã viết. Nào là: Đường đến Ducor, Bùa phép ở đường Bourbon, Da Màu một chặng đường, Phía bên kia đường, Nửa đường, Cuối đường, Văn học miền Nam 1954-1975: Đường về gian nan ….
Dẫu biết vô thường là thường
mà trái tim vẫn như thắt lại
tôi bàng hoàng ngồi sững
mắt mở lớn mà không thấy gì
Ở đây phi vật chất len vào tâm thức
Nên cái chết không là nỗi buồn
Như lá xanh rồi đỏ và lìa cành
An nhiên, thư thái.
Dẫu vô cùng tiếc nuối, [chúng] tôi mong anh Phùng đi bình an, thảnh thơi, như trong bài thơ “If Then Else” của anh khi chúng ta ở năm thứ nhất của Da Màu, Mong anh đi với hành trang nhẹ nhàng. Những gì anh đang làm, còn dự định làm, cho cuộc đời này, bạn bè của anh, những anh em trong gia đình Da Màu của anh sẽ tiếp tục thay anh.
Những lần gặp gỡ sắp tới đây, chiếc ghế anh thường ngồi chỉ còn là chiếc ghế trống. Đời sống sẽ thiếu đi nụ cười hiền hòa của anh. thiếu đi đôi mắt buồn nhưng ấm áp nghĩa tình của anh. Chiều hôm nay chúng tôi nhìn anh lần cuối. Ngày mai anh chỉ còn là hạt bụi bay về cõi vô cùng.
Phùng tự nhận mình bắt đầu viết văn từ cuối năm 1994. Một khởi đầu hơi muộn nhưng Phùng không thiếu những bi kịch nghiệt ngã trong đời mình và những chiêm nghiệm phong phú dày dạn trong cuộc sống, đã giúp cho Phùng viết xuống những trang văn đầy cá tính…
Như mùa đông được nuôi bằng ánh lửa
ánh lửa được nuôi từ que diêm trong túi áo tôi.
Sáng nay tôi chỉ còn khói,
trần gian đầy u tối, đợi giải nỗi
người vừa chạm đối
đương thì. vội xa
gà trưa xuống giọng. quê nhà
Sài gòn cuộc hẹn
ngũ sắc trần đời loạn xạ
bàn tay che bụi
người xa lạ rất quen
Chiều ôi chiều nhang khói
cầu siêu xong đậy nắp hòm
chiều ôi chiều nước mắt
vòng hoa tươi cuối phòng
Tôi nghe tiếng Phùng Nguyễn (PN) khá lâu, tuy nhiên chỉ thực sự có giao tình với nhau từ đầu năm 2003. Thời gian đó, tạp chí Hợp Lưu ra chủ đề Yêu với sự tham dự của 27 nhà văn. Trần Vũ nhờ tôi viết Bạt cho chủ đề này.
Tiếc là khi cõi văn Phùng Nguyễn càng ngày càng “bốc thoát” chính mình và khởi sắc hơn trong mọi đề tài của thời đại chúng ta đang sống, nhất là đang không thể không nhắc đến những sự kiện như thế và như thế bằng cách này cách khác.
Tôi gật đầu và mở màn hình điện thoại cho anh xem bức ảnh chụp tấm bích chương quảng cáo trên đường phố: Người ta đang hồ hởi thông tin là sẽ cố gắng phấn đấu để VN tiêu thụ… 3 tỷ lít bia một năm. Anh chỉ kêu lên một tiếng “trời!” rồi im lặng.
Bạn hứa Tết về đi loanh quanh Đà Nẵng – Vĩnh Điện – Hội An – Mỹ Sơn
Nắng cuối năm sáng rực khi hay tin bạn đi
Bên kia sông Hàn những cơn gió mông
Quê nhà leng keng tiếng thở
Ba ngày sau khi anh mất
Tôi tìm được chiếc vỏ sò trong vườn
Nửa trắng nửa vàng
Anh đã cầm lên, buông xuống, cầm lên lại
Sóng biển đánh rơi khi bơi về phương Nam
New Comments