Articles by Bắc Phong
Quán Ốc Sên
cô chủ quán xinh xắn tên rinko
lúc trước cô nấu bếp cho một tiệm ăn
của người thổ nhĩ kỳ dưới phố
một tối nọ rinko đi làm về
hoảng hốt thấy căn hộ bị dọn sạch
Helen
giao xong bưu kiện cuối
nàng đạp xe về
bỗng một con chim từ đâu không biết
bay đến đảo lượn trên đầu
Ong bướm chiều tà
năm ngoái
sau bữa tiệc dạ vũ tân niên
của các cựu học sinh trung học
tôi tình nguyện đưa em về
vì chồng em không đi
Bạn thích canh chua
trên xa lộ hắn nói tíu tít
thỉnh thoảng đưa tay vuốt tóc mình
hắn kể chuyện chồng con đủ thứ
chuyện thời trang chuyện thuở nữ sinh
ngất ngưởng
không gặp nửa năm hơn mới gặp
cụng ly ly cụng chúc mừng nhau
bạn gắp cá sống mời cá sống
sau trước thân tình vẫn trước sau
rùa già tâm sự
quái! lão chỉ là loài thủy vật
trời đất thương cho được sống lâu
chứ có linh thiêng gì đâu chứ
mà quan nhân phải cúng với cầu
Cách mạng Ai Cập trong mắt Việt Nam
lửa dân chủ vẫn âm ỉ cháy
trong trái tim ở khắp mọi nhà
họ khao khát một cuộc cách mạng
để làm chủ định mệnh quốc gia
Cuộc đời khác…
Đêm từng đêm tôi thức trong mơ
Tôi nghe vọng tiếng cha mẹ đã qua đời
Tôi sống lại cơn đói và sự đổ máu của hai người trong cách mạng
Ở đấy tôi thấy chính mình—
lũ lụt miền Trung
thứ gì trôi được thì trôi
cứ theo củi ván mà xuôi theo dòng
lênh đênh người hỏi buồn sông
năm nào cũng lũ mà không chán à
Lưu Hiểu Ba: Một ngọn đuốc…
Khi bà Lưu Hà, vợ ông được cho phép vào thăm
ông đã khóc và tuyên bố hiến dâng
giải thưởng Nobel Hòa bình của ông cho những liệt sĩ
đã hy sinh trong cuộc thảm sát Thiên An Môn
Muỗi
bữa tối thứ Bảy tuần rồi
năm sáu tay nhậu thứ dữ
tụ tập ăn uống nhà tui
rượu vào lời ra
họ bàn chuyện sôi nổi
Chúng là ai?
bọn tin tặc đồng loạt tấn công
các diễn đàn tự do tư tưởng
trước khí thế trí thức đấu tranh
càng lo âu chúng càng xuẩn động
Xem World Cup
thót tim sau những cú đá xém làm bàn
chửi bới trọng tài thổi bậy
ôm mặt đau khổ khi banh lọt lưới mình
hắn cầu xin chúa cho hội nhà thắng trận
nhưng hội nhà hắn thua thảm hại
Ai không ném đá…
trên núi cao đứng dễ khều mây
có một ông thầy
lần đầu chị lên chơi
ông bảo bỏ đá xuống cho rảnh tay
múc giùm ta gầu nước
Chùm thơ cho những người rơm
lạnh da lều gió xé lòng
bỏ quê bỏ xứ để mong đổi đời
rau rừng ăn sống cầm hơi
chỉ nghe cay đắng thêm mười đắng cay
Một vụ ô nhiễm nghệ thuật
nghệ sĩ bảo họ tức giận
vì khi ông nộp bản thảo
tượng không phải khỏa thân
mà có mặc áo quần
Ông đưa sim tím vào thơ
thời những kẻ ác lên ngôi
văn nghệ phục vụ bằng lời dối gian
ngòi bút chân thật đấu tranh
ông mang tai họa Nhân Văn vào người
Trẻ thơ bãi Giữa sông Hồng
[Nhặt ý trong phóng sự “Những đứa trẻ ven sông Hồng”, do Thu Hà và Hà Hương thực hiện và đăng trên Tuổi Trẻ (03-01-2010). Hình chụp của nhiếp ảnh gia Quang Phùng.]
Thân cò
có đêm nào chân không vấp ngã
chẳng đá thì dây cột neo ghe
biển đâu biết thân già kiếm gạo
mà nương tay sóng khỏi xô đè
Xin hãy giúp nhau!
không sao tôi cũng nghĩ thế
nhưng chưa biết khai triển nội dung thế nào
thì xảy ra vụ động đất ở Haiti
mấy nhân vật truyện của tôi sống ở đó
tất cả đều chết thảm thương
Cứ cúi đầu sẽ bị khòm lưng
ai biết đau cái đau người khác
tôi muốn nói với người đó
có những tâm hồn thơ
bị trúng dao kiểm duyệt
Trường hợp Trần Vàng Sao
nhưng cuối cùng có người không sợ
đem thơ tên phản động ra in
không úp mở trên trang Giấy Vụn
những bài thơ đọc nhói con tim
Mao chui
tượng điêu khắc chủ tịch Mao
cái đầu có thể lắp vào gỡ ra
nghĩ mình tội ác hằng hà
Mao quì gối mặt như là ăn năn
Hàng rong Hà Nội
sắp nghìn năm Thăng Long
thủ đô vẫn nhếch nhác hàng rong
làm cho quan chướng mắt
lệnh công an đánh dẹp
chạy từ phố này sang phố khác
nhiều khi mất hết hàng

New Comments