Articles by Trần Tịnh Yên
Tan vỡ ♦ Ảo ảnh
Tôi thường đi về trên con đường khờ dại nguyên thủy
những tháp ngà mưa lũ
giữa loáng thoáng điệu chầu văn
bên mây vườn đã hóa đá trong mưa
Khúc ngẫu nhiên ♦ Tĩnh vật
Trên cánh rừng giác quan
ngồi nhớ tên mình một cách bất lực
nhìn cảm tưởng cũ ra đi cùng những bội âm buổi chiều
Tu viện núi ♦ Ám ảnh Mị Châu
(Thầy) Tỳ kheo về sau chái núi tìm một chỗ ngồi vạn năm
cố thoát ra khỏi ám ảnh giấc mơ tiền kiếp trong tầm tã tâm linh
giữa những nấm hoang tiềm ẩn trong hư giác
Mật ong ♦ Những bàn chân… ♦ Lặng yên cho…
một đêm rì rào mật ngữ
em lìa bỏ hương thơm
đi ngang hồi lễ sớm
Mùa sơn dầu hoang tưởng ♦ Bản thảo tro bụi ♦ Thị hiện
một ngày không tên và vô tướng
trong cơn mưa riêng tư ở một điện thờ không hình bóng
tôi ngồi chờ đêm mọc cánh
bay qua vòm mái vô vi
Mùa biến thể
em róc rách quay về
nghe vang lên
giai điệu phồn thực của lũ mục đồng đang phục sinh dưới gốc rạ
(giai điệu đã nhiều lần thấu suốt linh hồn tôi)
Đêm thơm như yếm * Em hoa bìm bìm và tôi
Ngày áo em nặng trĩu gió mùa
nghe mùi dậy thì đầm đìa trên hai bàn tay
và hoa bìm bìm thứ suốt mùa đông trong lều cỏ của tôi
Cúc họa mi & Đêm phù hoa
có tiếng reo của chuông cừu từ phía chân trời xa thẳm
đêm bắt đầu mọc ra những đầm lầy cũ kỹ trên vạt áo ấu trùng
chạm vào mùi quá khứ của tiếng sấm hoang dã
Xích lô * Ảo lộ
Ngày ra chở gió hoang đường
Chở mây Thành nội chở buồn qua em
Vắng người về chở xác đêm
Vắng tình về ngủ bên thềm hoa phai
Rác thải * Tháng Giêng buổi tối
Trong căn nhà đuối lửa
những vũng lầy lặng lẽ biến thiên từng ngày trên đồ thị nhân loại
Loài nhuyễn thể cảm nhận thế kỷ bằng những những xúc tu hữu cơ
vô cảm trước cuộc nổi dậy của rác thải
Nghi lễ thụ phấn
Dưới vòm lá xa xôi
lũ chuột khuya gặm mòn thị xã
lặng lẽ tẩy trần
nghe tiếng rắn gọi tình cắn nát những bóng cây buồn bã
Dự cảm * giã từ * em & câu ca dao hát lại
Bước qua nghi lễ hoan lạc
giấc mơ tôi gieo mình xuống vực gió
trong một xế chiều tầm tả
giữa miền bay cỏ non
có hạt nước dậy thì
tan chảy
sau những nấm sẽ mọc đời tôi rộn rã
nở ra cơn mưa dầm thấm đất
Mưa trong giấc mơ * Khách vô minh
Ngày hư vô đi vắng
về trong quê quán vô minh
bay trên sạn đạo của gió
hóa thân vào đường chân trời
trút bỏ bản ngã
Khải thị đêm * cát bụi mãn khai
Sáng nay thấy lũ thạch sùng già cỗi
sám hối sau bức tường mốc thếch
trong ngôi nhà ngói nâu
một chiều vô lộ
giữa gập ghềnh lụa đỏ

New Comments