Chiều pháp lam
rét về trên mộc bản
có tiếng vân tay ai rơi ngoài then cửa mùa đông
để lại một vệt rách hoài nghi trên khung cửi nhà ai
còn thơm lời vải nhuộm
tôi đứng bên này nếp gấp thổ cẩm
cúc họa mi mọc đầy dưới chân ngọn nến
những cơn gió ngoại ô được tái sinh trong một ẩn dụ vĩnh hằng
và trăng ngoài cửa sổ
khuyết
một mình trên ngực em lộng lẫy phồn thực
đẹp như ảo ảnh
về trẩy mùa rơm thơm
những viên sỏi trong vườn bắt đầu nổi gió
thấy em đang rời giấc mơ bay đắm đuối trong mùi húng hương
ngoài phiên chợ sáng
ngày rơi xuống những quả mục ruỗng bên tiếng thở dài của tràng hạt
có giấc mơ con thiêu thân đập cánh trên cọng rơm nghèo
tôi đứng chờ tiếng đêm bên lời cỏ úa trước hiên nhà
nghe vũng lầy thì thầm trút xuống bậc thềm những bùn non cạn ối
có cơn mưa cuối năm
nhớ quang gánh ai buồn sau áo cánh sen ..
(Huế)
Sau cơn say đã thất lạc
chỉ còn tôi dưới bóng rượu
vạc trên đồng trăng
cùng những chum vại đựng đầy bóng tối đứng chờ
cơn mưa dại khờ dưới mái âm dương
một ngày xôn xao nước độc
có vết xước mùa đông treo trong hơi thở buồn rầu
của nấm hương
tiếng gõ cửa của lá
rụng trên mặt hồ im lặng
và lũ phù điêu đang nhai lại gió tháng chạp
ở một góc chợ phiên bên những dị bản phù sa
đang chuẩn bị vượt cạn
giữa tiếng ảo tưởng đập cánh từng chiều dưới hiên nhà
màu nguyệt bạch
có tiếng reo của chuông cừu từ phía chân trời xa thẳm
đêm bắt đầu mọc ra những đầm lầy cũ kỹ trên vạt áo ấu trùng
chạm vào mùi quá khứ của tiếng sấm hoang dã
và bay lên
như tiếng thở dài của da thịt . . .
(Huế)
Thơ hay! Trong vòng tục lụy mà nghe ra thoát tục .
HXS