Ngày em dậy thì bên sông
Từ một cuộc giao hoan vô định
những ngọn nến thì thầm sống lại
lặng lẽ trở về nhà sau vết nứt miếu đền
Có tiếng người bay lạc trong mùi hương quế chi
và gió ngọc lan lênh đênh trong hồn quán xá
tan ra
những ngôi nhà thơm ngát lễ ca
Dưới chân tiếng hạc cầm
người chăn gió về chôn cất hạt muối lạ
trên chiếc cầu đầy nấm
trong khu vườn cất dấu những rễ cây màu ngọc bích
Một chiều óng ả tiếng chim
bên tiếng thở dài của tràng hạt
con thiêu thân về chết trên cọng rơm nghèo
Giữa va đập của những vỹ ngữ
Người cầm trăng đi thâu đêm
Lời thú hoang về quanh vạt áo
Và linh hồn tôi chuẩn bị tái sinh vào cây tuyết tùng
với vết thương màu huyết dụ
Dưới vòm lá xa xôi
lũ chuột khuya gặm mòn thị xã
lặng lẽ tẩy trần
nghe tiếng rắn gọi tình cắn nát những bóng cây buồn bã
bên thềm đền
và cuộc chạy trốn đã khô héo
của màu con thạch sùng trong vết nứt tường chùa
Sau nghi lễ thụ phấn
ngày rơi về lời thược dược trắng
chạm vào tiếng khói trong vườn cũ
có tiếng thở vừa rớt xuống
của hạt lựu trái mùa…