Ngồi lại bên thềm nhà tan vỡ
chân trời nhuộm vàng những cung bậc xa vắng
có tiếng sóng rớt lại từ cuối mùa thu
và loài thảo mộc không tên
héo úa trên cành liễu đỏ
Tôi thường đi về trên con đường khờ dại nguyên thủy
những tháp ngà mưa lũ
giữa loáng thoáng điệu chầu văn
bên mây vườn đã hóa đá trong mưa
tất cả
đều như lá úa buồn bên trăng khuyết
Nhặt cuối thu từ những ô cửa
về lặng lẽ bên đời cũ
chỉ còn hương ngọc lan thơm đầu xóm
và hồn tôi già nua
hấp hối trên đỉnh cây sầu đông . . .
Trong căn nhà mùi gỗ sồi
đồng vọng nhịp đập của ngói vỡ đang cày xới ảo ảnh mưa
Có tiếng gào của nước
giữa bùn non dại dột
em róc rách quay về bên lũ mục đồng
phục sinh dưới gốc rạ
chiều vang lên giai điệu phồn thực
(điệu hát đã nhiều lần thấu suốt linh hồn tôi!)
Đêm buông thả giới tính
về mở cửa căn nhà ký ức
thấy em bước ra từ hồ sen
chuông hư vô vỡ òa từ một giáng sinh xa vắng
Mùa bướm cúi mặt
gánh rượu đỏ về bên sông
em hiến lễ tình
với nụ hôn là vết thương . . .
.