Giao thừa ngủ trong đền
nghe nhựa ứa ròng ròng trong hoa tầm xuân trên lối về nhà em đầy lá phong
Dấu chiều sau hương cốm
có hạt mưa thắp đèn ngồi nhớ mùi bùn non trên giòng sông bắt đầu chật chội
ngày em tách vỏ bay đi
những linh hồn sũng nước lang thang trên vết nứt mặt hồ
trước khi vỡ ra cơn mưa không dứt
một đêm thơm như yếm
trên tay ai còn ấm rơm vàng
Dường như em còn trăng non
ngực phập phồng tiếng vạc
về gỡ những hạt sương ra khỏi áo len
giữa sự im lặng bắt đầu hoài nghi then cửa
có nếp nhăn thời tiết đang trôi trong chiếc ly đựng đầy lập xuân
Từ một hoàng hôn độ lượng
chim bay ra khỏi khải huyền hót lời hoang dã
(lời bay như mũi tên cuồng dại)
giữa bụi đỏ u hoài . . .
Ngày áo em nặng trĩu gió mùa
nghe mùi dậy thì đầm đìa trên hai bàn tay
và hoa bìm bìm thứ suốt mùa đông trong lều cỏ của tôi
có mùi rượu gạo lặng lẽ dưới ánh trăng
Từ một màu rêu yên tĩnh đang chờ thụ phấn trên cánh đồng ảo cảm
sau những bia mộ đã già
lũ chim thơm mùi nước mưa cầu nguyện
trong chiếc lồng treo những hạt chuông
nhớ ai ngoài dâu bể
mở toang lời thập giá
nghe kinh chiều trên lá ngoan
. . . và đôi khi
tôi là ngọn lửa trong tiền kiếp
nhìn giấc mơ bốc cháy từng chiều trong căn nhà cất dấu những thân xác đã cũ
tro bụi vỡ ra
rơi trên guốc mộc
có giấc mơ rễ cây
hơi thở của những mái tranh
lăn về phía mặt trời . . .