Trên cánh rừng giác quan
ngồi nhớ tên mình một cách bất lực
nhìn cảm tưởng cũ ra đi cùng những bội âm buổi chiều
Lấy ra từ bóng tối
những ngọn lửa bị đánh thức
những hòa âm của loài lưỡng thê trôi dạt trên dòng nước
va chạm vào chiếc lá reo
Cố đi về đêm nâu
bằng nỗi trần truồng sợ hãi
và chìm vào giấc ngủ giữa một không gian vô định hình
theo lập trình của gió . . .
Chiều chủ nhật trôi qua trong chiếc lồng
treo những hạt mưa
có tiếng hát của loài chim chẳng bao giờ chạm tới
Sáng nay
trên bến đò cằn cỗi
con chim xanh ấy đã bay rồi
chỉ còn lại xác gió rã rời trên tay người gieo hạt
trên đường về trí nhớ của tôi giữa trái đau tháng chạp
Em đứng dưới gốc cây thông đang tiết ra mùi mật ngọt
giữa sóng sánh lời kinh từ cổng chùa tràn tới
mong manh như loài hương hoang dã
Chạm vào tĩnh vật
tóc em bỗng đổi mùa . . .
(Huế)
.