tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Trần Doãn Nho: Một truyện ngắn hay phải có ít ra là một trong những yếu tố sau: (1)Tạo được một “hơi văn” đặc thù; (2) thứ đến là cấu trúc câu chuyện. Cái hay của một câu chuyện nằm ở cách kể hơn là câu chuyện kể; (3) và cuối cùng, phần đối thoại phải cô đọng, sắc nét, đầy gợi ý và có khả năng dựng nên một khung cảnh nào đó.
Tôi nhìn cái lọ Pénicilline trong veo một hồi lâu rồi bỏ vô giỏ xách. Trong đó có những con vật li ti đang ngọ nguậy; có con đen sì, có con …
Lời người dịch: Truyện ngắn “Thế giới mới tươi đẹp” sau đây được chúng tôi dịch từ nguyên tác Nhật ngữ “けがれなき新世界” trong tập truyện “Đường đến thiên đường” (天国からの道) của tác giả Hoshi Shinichi …
Cuộc chơi của chúng tôi thì vẫn còn dài, và sẽ vượt qua chính cuộc sống của chúng tôi. Cuộc chơi này giống như nghịch lý của Zeno, vì bước tiến từ điểm A đến B vẫn vô định. Hy vọng của chúng tôi được dựa trên khả năng truyền tải của những biên bản qua những biên giới đã, vẫn và sẽ còn bị kiểm duyệt.
Người đọc đọc văn, truyện, tiểu luận của Phùng Nguyễn, và cái nhìn của họ về những gì anh đề cập đến, qua sự đọc này, có thể thay đổi. Hoặc sẽ được chính họ (qua kích thích từ những gợi nhắc, đề nghị của anh …) tái kiểm điểm, định vị, cân nhắc và đánh giá. Đó thực là một vòng sinh trưởng. Và bồi dưỡng.
Kính thưa quý vị, có thể nói, Anh Đào (AD) là người ít tiêu chuẩn nhất để đứng trước quý vị ngày hôm nay nói về anh Phùng Nguyễn, vì tôi quen với anh thời …
Quá khứ, như từ câu đầu tiên của bài viết này, là chiếc bóng không thể tách rời, và quá khứ vẫn luôn có mặt trong truyện tình của Phùng Nguyễn, nhưng dường như chẳng đóng vai trò quan trọng nào, có vai trò chăng nữa thì cũng là vai rất phụ. Tình yêu trong truyện Phùng Nguyễn dường như chỉ có thì hiện tại.
hãy để cho dòng sông trôi qua ký ức tôi
dòng sông không có rác
những chiếc thuyền trôi trên mênh mông sóng nước
những chiếc thuyền mầu hoa mộc lan
“Đôikhibấtchợt” nhìn lui lịch sử thấy quá nhiều lịch rơi hơn trang viết. Sử gia tệ hơn thi sĩ, họ hân hoan loan truyền tin giả một cách thật. Thi sĩ thông báo tin thật một cách giả.
tôi phát hồi tưởng lại tiếng đạp
máy may
thời gian bấy giờ chỗ ngã tư bến vân đồn & cầu dừa
má ẵm tôi còn đỏ hỏn
Thấm thoát mà cũng 3 năm, nhà văn Phùng Nguyễn đã một đi không trở lại với các văn đàn và cõi nhân sinh đời đời. Những người bạn văn nghệ, gia đình anh …
Vào năm 1939 giữa lúc Thế Chiến Thứ Hai bùng nổ, chính quyền Đức Quốc Xã đã dùng chữ euthanasia để đặt tên cho một chiến dịch tàn sát tập thể những người bị xem là không có giá trị để sống trong xã hội, thí dụ như những người già cả hoặc mang khuyết tật tâm thần hay thể xác. Không bao lâu sau, chiến dịch nầy được nới rộng và áp dụng đến dân cư của các chủng tộc “mang dòng máu không tinh khiết”, trong đó có dân Do Thái và một số giống dân da màu.
“Đếm đi,” lão bảo tôi. Căn hầm ẩm và tối. Chung quanh chúng tôi đầy những chậu hoa, thược dược, lay-ơn, cẩm chướng và huệ tây, màu sắc chúng lẫn cả vào nhau. Tất cả đều nhợt nhạt. Ngọn đèn nằm trên những chân kệ chống bằng gỗ trên bàn. Sau lưng tôi là những bậc thang dẫn lên tầng trên, chỗ cửa tiệm. Cánh cửa ấy đóng kín. Lần nào xuống hầm, lão cũng luôn khóa cửa ấy lại. Tôi cầm tiền trong tay.
Nhiều lần trong những cuộc chuyện trò với bạn bè hay người quen, tôi thường nghe họ phàn nàn: “Dạo này ở hải ngoại tôi thấy có nhiều người dùng những từ trong nước nghe khó chịu quá!” Những lúc ấy, tôi cười đáp lại: “Trong câu nói của anh/chị cũng có một chữ “trong nước”, đó là chữ “từ”!”
Người ta vạch ra một kế hoạch tỉ mỉ, đưa cho hắn khẩu côn 45 và bảo giết tên đồn trưởng. Hắn được dẫn theo ba người. Giờ ám sát vào trưa thứ bảy, lúc tên đồn trưởng thường ở nhà một mình, tưới hoa trên ban công tầng 13, uống nước và hóng mát.
Tôi đặt chân tới Hà Nội vào một ngày tháng Năm 2018 cho một chuyến viếng thăm Việt Nam từ bắc xuống nam sau 43 năm xa cách.
Bích chương cờ quạt mừng 43 năm …
có thể là một lá cờ đã chết
có thể là
lúc đói
tôi thèm nuốt cả thành phố, bóng cây, tiếng còi, lịch sử
anh chẳng xé nát bìa sách khi ngốn hết câu chuyện bên trong
vì anh biết vật chứa đôi khi lại đẹp hơn thứ nó chứa đựng
anh lật ngược bìa vào trong và đảo trang cuối sách ra làm bìa
cũng như đôi khi ta cần biết trước kết thúc để quyết định có sống cuộc đời này hay không
Tôi đang chuyển hoá thành một nhành hoa
Trước khi lũ chim bay về
Giấc mơ của tôi đã sang mùa
Vạn vật dần bóc mình ra khỏi giấc mơ mùa đông lạnh lẽo.
chạy nhanh ngang qua biển
những băng đá run rẩy dưới ánh trăng
những ngôi sao dường như đốt cháy
những lỗ hổng trong bóng tối
Cái tựa đề “Vương quốc điêu tàn” có được là do tôi ngẫu nhiên đọc được trong tờ báo chiều hôm đó nói về một vương quốc điêu tàn ở Châu Phi. “Một vương triều rực rỡ đã suy tàn”. Bài báo viết như vậy. “Điều đó còn thê thảm hơn nhiều so với khi nước cộng hòa nhỏ bé vô danh tàn lụi”.
Muối nhà Lâm nhạt thì nhà bên cạnh cũng nhạt, cả đồng muối An Hải cũng thế. Tiếng “muối nhạt” lan nhanh khắp vùng. Báo chí lại đưa tin kiểu nửa nạc, nửa mỡ: “Vấn đề trong cách làm muối ở An Hải.” Tức là muối An Hải đang có “vấn đề”. Thế là hỏng rồi…
Tôi không văn minh văn miếc gì cả. Muôn đời tôi vẫn là Thằng Bờm. Cũng như chị Dậu, muôn đời vẫn là chị Dậu. Nhưng tôi không ăn bánh vẽ như chị Dậu. Chị Dậu vẫn ngây thơ vác đơn đi kiện. Nếu là tôi, tôi cho nổ mìn nhà bọn ăn cướp. Đừng hỏi tôi tại sao vào hùa với bọn ăn cướp?
Ba năm sau khi nhà văn Phùng Nguyễn qua đời (11/2015), Tạp Chí Da Màu vừa cho xuất bản một tác phẩm mới của anh, “Tiểu luận (của/về) Phùng Nguyễn”. Với những bài tiểu luận bàn về nhiều đề tài khác nhau vừa văn học vừa chính trị và vừa xã hội, thay vì là “nhà văn”, tác phẩm cho chúng ta thấy một Phùng Nguyễn khác, một “nhà chính luận” sắc sảo.
Đây là lần thứ tư tôi có dịp dự hội phim này. Lần này tôi nhận thấy trong khi buổi chiếu phim dành cho học sinh trung học từ các trường trong vùng không còn chỗ ngồi, nhiều người phải đứng, và các em phản ứng vui nhộn, hồn nhiên…
Người Việt Nam dạo này ngủ hơi nhiều. Chúng ta ngủ ở nghị trường quốc nội (Quốc Hội), ngủ ở nghị trường quốc tế (Liên Hiệp Quốc) …. Thức dậy thôi, tỉnh dậy đi, mọi chuyện và giáo dục nói riêng còn mơ ngủ thì đất nước gọi là bốn ngàn năm văn hiến chắc sẽ tiếp tục ngáy o o.
Vừa sinh đứa con, vợ bàn với chồng rằng cây nhãn phải là của riêng của “thằng chó”. Mỗi mùa có bao nhiêu nhãn bán hết, và “không được rớ tới” số tiền bán nhãn. Số tiền đặc biệt đó dành cho “thằng chó” khi lớn lên mua quần áo, sách vở, viết mực, những gì liên quan đến việc học hành của nó. Hai vợ chồng thương “thằng chó” lắm, nhịn ăn nhịn tiêu, cố gắng cho nó sau này sẽ đi kiếm năm ba chữ lận lưng làm vốn. Họ mong “thằng chó” nên người. Hay hơn thế nữa, thành tài.
New Comments