tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
vào viện hiến tinh trùng
ai dám nói là tà dâm
từ ngân hàng quý tộc
những đứa bé trong ống nghiệm chào đời
cường độ của bạo lực bão hòa trong ánh mắt
mồ hôi thẩm thấu từ hai thân người hực lửa
mặt trời và mặt trăng chưa tìm ra điểm hẹn
mùa đông rã mục
Ngoài đêm, mưa đã bắt đầu đâm rễ
Lòng phố đen
Chảy theo dòng thao thức
Tôi đã khấn ba lần trước đoá hoa cúc,
tôi chỉ có những ngón tay ngắn như một chiếc lược cùn
cố chải mãi cho suôn mượt mỗi dòng thơ nàng
để rồi thấy những từ, những chữ như từng mảng da đầu rơi xuống mỗi ngày
Bà đưa tay đón lấy cái thẻ ghi nhớ còn để trống mà bà chuyên viên chìa ra, ghi vội vài hàng chữ, không một chút đắn đo. “Điều mà tôi gọi là tình yêu chính là kết quả của sự diễn dịch của riêng tôi đối với một thực tế mở rộng cho bất cứ một sự diễn dịch nào khả dĩ. Tôi cho rằng thực tế đó là biểu hiện của một tình yêu, và háo hức đáp lại bằng tình yêu của chính mình.”
Nhận được tin buồn
thân mẫu nhà văn Phùng Nguyễn
Cụ Phan Thị Đinh
Pháp danh Chúc Tín
vừa từ trần ngày 1 tháng 1 năm 2019
tại Fountain Valley, California, Hoa Kỳ
Hưởng thọ 91 tuổi
Ban biên tập Da …
Và trong một dịp trao đổi riêng, ông bảo tôi:
Thật ra có phóng lớn, khuếch đại thế nào cũng chẳng diễn/miêu tả nỗi cái tình trạng của hoảng loạn, mạt thế, trong xã hội Việt Nam hiện nay. Nó nằm trên, và ngoài sức tưởng tượng lẫn hư cấu, trước bàn viết của một nhà văn. Việt Nam hôm nay, một xã hội tan rã là chưa đúng nghĩa, phải là một dân tộc tự hủy diệt.
Là một trong những tác phẩm kinh điển của văn học Mỹ, Cannery Row kể câu chuyện tầm thường của những người tầm thường, không mang một đặc điểm thời sự lớn lao nào, không trực tiếp nêu lên một vấn đề vĩnh cửu nào, nhưng tác phẩm có thể lưu lại mãi trong lòng người đọc đồng cảm một dấu ấn
Tôi cho rằng tác giả khá thâm sâu khi loại bỏ tư cách chủ quan của văn bản, như tôi đã hơn một lần đề cập là sự tự thể hiện. Họ nói. Những người đã chết nói. Những người lính ở hai chiến tuyến nói. Những người nông dân, thợ thuyền nói. Nhân dân nói. Sự thật lịch sử ấu trĩ, tranh sáng tranh tối một thời được phơi bày mà không phải chối cãi.
em nghiệm cuộc đời em biết, khi người ta khổ quá rồi, thì mọi chuyện cứ như là chuyện của ai đó chứ không phải của mình. Y như mình đọc tiểu thuyết của ….Dương Hà vậy thôi.
[Ngôn ngữ] có thể có những chỗ vênh khi so với thực tại, hoặc khi được xét trong những hệ quy chiếu khác nhau về không gian hay thời gian. Điều đó, một mặt, là do “hoàn cảnh sống của con người” (“human conditions”); mặt khác, nó cũng thúc đẩy con người tiếp tục điều chỉnh hướng sống … của mình để mỗi ngày mỗi sống … “đúng” hơn, trong khát vọng của con người nói chung.
Gã là một thứ nhân viên thực thi công lý trong cái quán ăn bé nhỏ của tôi. Thời gian làm việc ở đây, dù không làm được chuyện lớn nhưng gã đã rất giỏi trong việc làm lớn chuyện. Gã còn là sinh viên. Gã là đứa huyênh hoang là sẽ vào trường luật. Gã khoe đang luyện thi L.S.A.T. Hẳn đây lại là một trong những dịp mà gã tin là cơ hội cho gã học hỏi và áp dụng những điều đã học được.
Ta thấy cách giải thích gọn ghẽ và giản dị, có phần mộc mạc của TVK, là để nhắm vào mục đích sao cho người dân hiểu được ngay những từ Hán-Việt có vẻ cao sang …. Bởi thế, ta không nên nói, như cách phê bình của Phạm Quỳnh sau này, là sách của TVK là để viết cho trẻ con đọc.
Về phía bạn đọc, có người đặt câu hỏi: “Liệu Da Màu có tìm ra được Kim Thu là Ai, Trần Nguyên Phát là ai không?
Căn cứ theo thời điểm các bài này xuất hiện, thì có thể suy đoán:
Cách dùng chữ “ăn”đặc biệt, của người dân miền Nam, có thể phần nào phản ánh sự phong phú, màu mỡ của đất đai xứ Đàng Trong, và đời sống dư dật của người dân xứ này. Nhưng, nếu xét rộng ra, ngôn ngữ Việt có rất nhiều từ ngữ có nguồn gốc đi với chữ “ăn” … và được sử dụng khắp đất nước, không chỉ riêng ở miền Nam.
kim giây đã đi từ nửa bán cầu phải sang nửa bán cầu trái
những con chim đã kịp bay từ cành cây trước tiệm karaoke
sang bàn tay vươn ra từ nhánh cây già đứng trước khách sạn năm sao
Tôi viết cho thời đại chong chóng này, mong nó quay chậm lại
tôi viết cho sóng vầng trăng và những tài nguyên nô lệ
đang cạn dần trên đĩa, trong tim.
lời hùng biện khàn đục lóe chớp tia sáng màu máu
khi ấy, hình nộm bằng giấy vỗ tay chim mồi
tham ác đã thắp lên trong hai mắt u ám
gió thổi từng mảng da khô
rớt xuống hồ dị ứng
thời tiết như một vệt mực leo thang
tôi bơi trong chiều cao núi đứng
lưỡi gươm hiệp sĩ treo lủng lẳng sau khung kiếng
cạnh sợi dây thừng sẵn sàng thắt cổ những người ngay thẳng
mùa đông có những con sâu nằm yên
gặm nhấm nỗi buồn quê hương tù ngục
Làm thơ lục bát
giống như cho người ta
ăn đường phèn
những người bị tiểu đường
Tôi muốn mắt tôi trong mắt em
Thì thầm bên tai lời dịu êm
Muốn được vuốt ve làn gió mới
Và nghe nỗi đau tình trong tim
Qua những phân tích và ngữ liệu vừa trình bày, ta có thể thấy từ “Thuý Kiều” có thể được ký âm đúng như thế, với âm th- cho “Thuý”. Do việc biến âm, nó cũng có thể được ký âm là t- , để thành “Tuý”…. Sự biến âm lại có thể đưa đến việc ký âm x- / s- cho “Thuý” để thành “Xuý/Suý”.
Có nhiều lý do cho việc biến đổi ngữ âm của mọi dân tộc. Nhưng nhìn chung, nó xảy ra từ những nguyên nhân trong và ngoài ngôn ngữ. Từ cấu tạo của cơ quan phát âm, sự ảnh hưởng qua lại của các âm trong một âm tuyến, một chuỗi lời nói … đến những nguyên nhân bên ngoài như điều kiện xã hội, thái độ ngôn ngữ, truyền thống văn hóa, khí hậu, địa lý, v.v.
Ngôi Vương Cung Thánh Đường Sagrada Família lừng danh ở Barcelona, Tây Ban Nha vừa được chính thức cấp giấy phép xây dựng vào tháng 10 năm 2018, đánh dấu 136 năm xây cất bất hợp pháp.
Câu chuyện xảy ra ở vùng đất mang tên Soledad, “cô đơn”. Nội dung chính của tác phẩm là nỗi cô đơn của con người, là ước mơ của những kẻ dưới đáy bậc thang xã hội. Ước mơ có một chốn cho riêng mình của George và Lennie, ước mơ được thu hoạch những gì do chính bàn tay mình làm ra
Và do đấy, cái cuộc cách mạng trường kỳ Không Ăn Thịt Người Đẻ Sách từng xảy ra ở Việt Nam với khai mở là phong trào Thơ Mới, sau được nâng thành các khuynh hướng, chủ nghĩa như Sáng Tạo, Nhân Văn – Giai Phẩm, Hiện thực Xã hội chủ nghĩa và Đổi Mới chỉ có thể là màn đầu trực tiếp cho một cuộc cách mạng Ăn Thịt Người Đẻ Sách đã và đang được thực thi.
Sáu ngày trước, trên trang mạng Hoang Sa Paracel, có bài “TÔI LÀ AI?: Quê nhà, quê người, quê Mỹ, quê Việt” của một người ký tên Trần Nguyên Phát (TNP).
http://hoangsaparacels.blogspot.com/2018/12/toi-la-ai-que-nha-que-nguoi-que-my-que.html
Kỳ thực đây là một bài viết rất nổi tiếng của nhà thơ/nhà văn Trần Mộng Tú, đăng lần đầu trên Da Màu số Ra Mắt vào tháng 8 năm 2006
New Comments