GIỌT TÌNH CỦA NOÃN- tranh Trần Thị NgH. Sơn dầu trên vải bố, 70cm x 80cm
“Suspended Desire explores the endurance of queer love and creation. While external forces may leave our desires suspended or …
Cơn giận của Bà già chuyển hết vào cái lồng bàn rồi chuyển sang tôi.
Bà già phang vỡ nát cả cái lồng bàn bằng nhựa vào lưng tôi.
Cái lồng bàn cũ màu đỏ nhạt vỡ nát…
TÔI KHÔNG VÀNG, KHÔNG ĐỎ.
Và tôi thấy mình là một thằng Bờm, đứa con hoang của nhân dân, mạnh mẽ và mong manh. Tôi cũng thấy mình là đứa con vô thừa nhận của Phú …
“Kẻ thù vô hình mặc áo giáp” vừa là hồn ma của những ẩn dụ đã chết qua tiến trình lịch sử của một ngôn ngữ, vừa là yếu tố có thể hồi sinh ngôn ngữ. Vì vậy, câu hỏi của Jane Miller là xúc tác, là sáng thế, và người đọc chỉ có thể giác ngộ nếu chấp nhận ngôn ngữ là một khái niệm diệu ảo và bất trắc …
Họ giam tôi vào một căn phòng màu trắng. Tôi bị trói vào một cái ghế giữa phòng. Phòng có nhiều cửa sổ. Những ngày ấy tôi thích nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời lúc …
Nói/viết về Thành Tôn, có rất nhiều điều để viết, và nói.
Là, nói về một người làm thơ, từ đầu thập niên 60 thế kỷ trước, đã có tác phẩm, xuất hiện trên các tuần báo, tập san văn chương tại Miền Nam, như Văn, Bách Khoa, Khởi Hành; đã tự xuất bản một tập thơ [1969], tựa sách là Thắp Tình. Là, về một người đã tuân thủ đúng “luật chơi” vào dòng thời cuộc; học hành, đi làm giáo sư, vào quân trường Thủ Đức, đi tù cải tạo, đi vào xứ Mỹ bằng con đường H.O.
Hai bàn chân của bà ngoại Antoinette thống trị căn phòng. Chúng nằm đó im lìm như hai con thú canh chừng, hiếm khi nhúc nhích bên trong đôi giầy bốt màu đen, luôn luôn sẵn sàng bung ra hành động; hai bàn chân bầm giập bởi những năm tháng vất vả ngoài đồng…
Như thường lệ, lưỡi luôn tận tụy với bất kỳ những gì không là nó. (Lưỡi chỉ phản bội lưỡi mà thôi!). Không sao. Hiện tượng tận tụy nào đó của kẻ bản chất không trung thành rất cần cho các thi sĩ. Lưỡi là gì? Lưỡi, thực ra, là cái bút của thân thể lên trang đời. Bút và các phương tiện tương tự trước và sau nó – từ cây que, lông ngỗng đến mouse – xét cho cùng là các biến thể lưỡi.
Ở gallery của Lý Hoàng Hoa, tôi gặp Thời Vụ trong tư cách của người cắt băng khai mạc cuộc triển lãm đồ họa tranh cổ động thời kỳ trước 1954.
Tôi nói …
Cái mũi cao quý không mọc trên khuôn mặt người
Mà mọc trên thượng tầng không khí
Thở ra những làn hơi thanh sạch nhẹ nhàng
Những suy nghĩ quái gở của nàng
không cứu chuộc được buổi chiều buồn tẻ của tôi
nên như bà Dalloway, tôi mua tặng nàng bộ đồ phi hành gia
con chó đực đi quanh hàng rào vào chiều xẩm tối
sương mờ mờ và gió lạnh căm khiến ta muốn khóc
cơn giận thượng đế kéo dài
lúc ngôn ngữ quậy phá không ngừng, tôi bỏ mặc căn phòng
ra ngoài thành phố, tôi bỏ thành phố
đi về trước mặt, rồi tôi bỏ
buổi chiều thành buổi tối, và con đường ngắn nhất
Một ngày cuối tháng 9, 2018 vừa qua, các con người của những "Mùa thu Paris" và "Mùa thu Cali" đã gặp gỡ nhau một cách tình cờ trong một tao ngộ rất thu, rất …
Tôi vẫn nghĩ trong cuộc sống những điều cần nói, phải được nói ra; nếu ta cất giấu chúng trong trí nhớ chúng sẽ thấm vào tâm tư, lâu ngày đọng lại thành một cục bướu độc.
Bao nhiêu năm tháng, tôi chờ mãi cái ngày cha tôi mắng tôi một lời để tôi nhẹ lòng.
Khi cặp sinh đôi hãy còn bé tẹo và khi Michela làm mấy trò ngốc nghếch như tự gieo mình xuống cầu thang trong cái xe tập đi của nó, hoặc nhét hạt đậu bo (petit pois) vô mũi đến phải đi cấp cứu để người ta dùng kẹp đặc biệt gắp ra, thì bố của hai đứa bé quay sang Mattia, đứa đầu tiên chui ra khỏi bụng mẹ…
Trang giấy của Nhà thơ Tự-ăn-tóc trở mình, bắt đầu lại muốn cong cong. Chúng nói với nhau lần thứ 101, tất nhiên bằng ngôn ngữ của giấy (đừng nhầm với ngôn ngữ trên giấy!): “Thiệt không gì ngán bằng việc phục vụ các tay chủ đã hiền lành lại chậm lụt.” Ngón tay út nhà thơ bèn buông các sợi tóc và khỏa thân trong không trung…
em thắp lên ngọn lửa nấu chín mùa Thu
bày biện buổi ăn với người đi vắng
ngoài ô cửa những hàng cây kí họa cuộc quang hợp
mùa huy hoàng của ảo ảnh vĩnh cửu.
mắt khép hờ chăng riêng chung hơi thở
hồn bay bổng tràn lửa khuya cháy tàn trò ngu dại
thiên niên kỷ cũ mèm sao cứ phải khát thèm xiềng xích chung thân
với khái niệm nhập nhằng em luôn trong ta
những hột cát nhiều hơn
đi một ngày không lấm chân
tối về hai bàn chân phủi với nhau rồi ngủ
cũng khó nhọc nuôi nổi những củ mì hột lúa
Tôi nhìn thấy phía trước, 15 năm sau.
Trong một nhà hàng Ý. Bất chợt một cô gái khá đẹp gọi “Anh” trong lúc tôi đang len qua các dãy bàn đến chỗ toilet. Tôi nhìn …
Những đứa trẻ trong Những Ngày Trở Gió của Hồ Việt Khuê mới chính là điểm nhấn long lanh trong bức tranh tương lai quý giá, như thứ ánh sáng trong trẻo dẫn đường hy vọng lóe lên ở cuối đường hầm. Hồ Việt Khuê đặc biệt nương tay ưu ái với trẻ con và không hề nỡ làm lấm láp lầy lội chúng.
Tôi gặp Vi Diệu trong một hiệu sách quốc doanh gọi là Hiệu Sách Nhân Dân. Tôi vào đó để mua bộ sách Lê-nin toàn tập, gồm mấy chục cuốn, giấy trắng mịn mỏng như giấy sách Kinh Thánh, những người mua giấy cân kí trả giá rất cao, gấp nhiều chục lần giá mua từ Hiệu Sách Nhân Dân. Với tiền bán bộ sách này, tôi có thể chi tiêu rộng rãi cả tháng, nên tôi cố mua bằng được
Vì sao không cầu cơ hay hầu đồng múa bóng gọi vong, mời các ngài đại văn hào, thi sĩ, nhạc sĩ về cùng đàm đạo cho rõ nguồn cơn chứ lời con đĩ ngựa nào có giá trị gì? Thật khó quên cái phim ma của Mỹ ra rạp đầu thập niên 90 hồi thế kỷ trước, trong đó Demi Moore thậm chí còn nhẩy đầm mùi mẫn với linh hồn người chồng đã chết là Patrick Swayze mượn xác cốt Whoopi Golberg. Ma quỷ xem phim này phải gọi là thích mê!
Cách đây ba mươi mấy năm, tôi đã viết về cha tôi như thế. Cảm xúc từ một đêm rất khuya đi ngoài ban công nhìn vào bàn làm việc cha bên cửa sổ còn ánh đèn, in trên gương mặt xương nét sầu muộn cô độc. Khi đưa cha đọc, ông bảo, sao tứ tuyệt mà con để thất niêm luật thế…
Có bao giờ bạn đứng trước một bức tranh và tự hỏi người hoạ sĩ này muốn vẽ và diễn tả cái gì? Chắc chắn bạn sẽ trả lời tôi, “Dĩ nhiên ai mà không thắc mắc như thế?” Có khi bạn còn tìm tựa đề của bức tranh…
Tôi nói, “Anh nghĩ tinh thần quốc gia sẽ đến một lúc trở thành lỗi thời.”
“Với nhiều người thì tinh thần quốc gia đã thực sự lỗi thời. Bởi tinh thần quốc gia chỉ là một chiêu bài dễ kiếm ăn nhất cho bọn buôn máu người.” Cô nói.
Tôi nhìn thấy hỏa ngục trong tim em
Máu chảy thành những ngọn đồi
núi lửa
Tôi nhìn thấy trong mắt em
Những hồ thu đầy ắp
chiều mật độ phi thường xoay trục thành hình
phông chữ biểu bì xâm trên không khí tỳ vết
glow-in-the-dark insatiable boulder
the privatization of hope
New Comments