Cái mũi cao quý không mọc trên khuôn mặt người
Mà mọc trên thượng tầng không khí
Thở ra những làn hơi thanh sạch nhẹ nhàng
Con nít sơ sinh cũng không sánh nổi
Cái mũi cao quý thở ra gió sương
Hắt ra mưa lớn mưa nhỏ
Thanh lọc bầu không khí thành phố S chen chúc lố nhố hàng triệu cái mũi
Không ngừng thở ra những dục vọng vô độ, những sầu thảm ghê hồn mang linh hồn thời đại
Chiều muộn rồi, trời đang dần tối
Dưới chân tôi mờ ảo dâng tràn
Tôi bỗng thấy trên ngọn cây thoáng đãng
Một khoảng trời còn sót ánh thiên thanh
Tôi mừng rỡ và lòng tôi nhẹ nhõm
Dẫu đêm dài trước mặt sẽ tới mau
Cây thay lá, trên cây đầy lá mới
Với những cành thắp mãi ánh tươi xanh
Tôi nào sợ tối đêm, tôi nào sợ
Tôi có đủ lòng tín cẩn đợi chờ
Trên ngọn cây, trên vòm trời thoáng đãng
Ánh sáng lâu tàn, ánh sáng lại tới nhanh
Chiếc xe taxi đi trong buổi sáng mù sương
Thả xuống bên hồ một người mặc đồ đen
Rồi không đợi người ấy đi chuyến khứ hồi
Chiếc xe taxi quay đầu chạy thẳng
Sự sống bám đuôi chạy theo chiếc xe taxi ấy
Tới những nẻo đường đời
Còn cái chết ở lại bên hồ với người mặc đồ đen đơn độc
Có một chàng bị viêm nướu răng
khi chàng nói
tôi thấy miệng chàng rướm máu
làm sao tôi có thể yêu
Bệnh viêm nướu của chàng
bao nhiêu năm
hẳn càng thêm nặng
Tôi lo cho chàng thật
dù đến giờ
tôi vẫn một mực không yêu
Không yêu cũng chẳng làm sao
bệnh viêm nướu của chàng
đến chết tôi vẫn còn thương
.