Xóm nhỏ có người tù
Tù chung thân biền biệt
Trẻ đời sau nghe nhắc
Nhưng không biết mặt mày
Vợ tự cấy tự cày
Con tự chơi tự lớn
Cha tự yếu tự già
Không nhắc nhưng vẫn đợi
Một giọt mực rơi vãi
Xuống góc quê hương buồn
Có ngày nào về lại
Lệ hòa vừa chữ Nhân (人)
Bà cụ còn giận chuyện ngày hôm kia
Cháu ngủ say rồi vẫn vỗ ru
Giọt trước rỏ đâu
Giọt sau rỏ đấy
Ông con dỗi
Mặt hằm hằm không nói
Hút thuốc lào phả khói
Vào trời mưa
Nhà hết muối bèn hỏi ông Tiền Hải
Muốn ăn cá khô thì đợi vợ ông ta
Chiếu rách thì ngóng người Trấn Dương đem đến
Tôi hỏi người lớn biển chỗ nào
Họ liền bảo Trấn Dương, Tiền Hải
Thì ra biển cách nhà tôi không xa
Đạp xe thồ lộc tộc cũng tới
Như người bán cá bán muối
Thì ra chiếu, muối và cá
Tôi nằm và ăn biển mỗi ngày
Một cơn bão
Một trận lũ
Cô lập ngôi làng nhỏ
Mọi người tụ tập xem cây cầu gãy
Ngoảnh lại thấy rặt người làng
Có mỗi một người khách lạ
Đến nhà ông B tuần trước
Đi mất trước cơn bão tới