Này bác dặn, có đi chợ thì mua hộ bác cái cão dừa để về bác buộc lên cành khế đựng cơm khô cho chim
Câu nói bình thường của mười chín năm trước
Sau đó thời gian dài chim sẻ hay về ăn cơm, đậu ríu rít trên cành khế
Trần gian vạn cảnh không cảnh nào bất biến dài lâu
Dù người bác nghĩ rằng chiếc cão dừa thì bền hơn bằng tre hay nhựa
Hết bốn năm đứa cháu ra trường
Bà bác suốt đời ở giá cũng vượt qua thời điểm chông chênh lúc mới về hưu
Thực tại mười chín năm sau
Ở tận nước Mỹ biết đâu
Có người nào cũng đang đi vào siêu thị tìm món đồ gì khả dĩ đựng thức ăn cho bầy chim trong khuôn viên nhà mình
Để vượt qua khó khăn mơ hồ nào trong cuộc sống
Tôi nhớ tiếng chuông đánh bằng chiếc dùi nhỏ
Từ chút sức lực còm cõi của bà vãi già ngoại bát tuần
Tiếng chuông không làm con dê buộc ngoài hàng rào ngừng nhai lá so đũa
Nhưng khiến tôi phải kìm nén lại hơi thở của mình
Nhà chùa chôn bà trong vườn chùa
Nấm mộ nhỏ bé
Không thể tin tôi từng ở xứ này một quãng thời gian
Từng bao lần sống trong tiếng chuông thăm thẳm chiều tối
Đội ơn thừa Đức Phật tạo mối nhân duyên
Tôi tưởng niệm người chết
Bằng tiếng chuông ngày cũ