hắn bước qua sân vườn
lá khô xào xạc
nàng ngồi trên ghế băng dài dưới tán cây cổ thụ
nhìn trống vắng như người nộm bằng nhựa trộn sợi thủy tinh
trong ánh mắt xa cách
thời gian vượt thoát trong cảnh giới ngừng nghỉ
nhẹ tênh những cánh hoa jacaranda tím lịm
nhẹ tênh ký ức mong manh
nhẹ tênh trí nhớ lẩn trốn chơi trò cút bắt
nhẹ tênh bóng hình trong cõi mông lung
xoay vòng xoay vòng trên mặt đèn kéo quân
rồi lần lượt rơi tõm vào những khe hở của vô thức
nhẹ tênh giấc ngủ thấp thoáng giữa buổi sáng ̶ ̶
giấc ngủ nàng không hẹn
nhẹ tênh những sợi tóc đi lạc trên má
dưới ánh đèn trắng nhạt nhòa
trong chốn bình an
cho dù nàng quên nàng
cho dù nàng quên hắn
hắn vẫn còn có nàng
nếu hắn quên nàng
hắn mất nàng
hắn mất hắn ̶ ̶
như nhiều thứ đã mất
không bao giờ trở lại
day dứt khôn nguôi.
.