người ở đâu đây
dưới tán cây xanh
tiếng ve âm ỉ rả rích
thì thầm to nhỏ
nói không bỏ dấu
thiên sứ hay thiền sư?
trong âm vọng chim hót từ chốn xa lạ
buổi chiều bất định mơ màng chìm đắm
lá khô yên ngủ không lay động
thời gian mỏi mệt nhàm chán
ray rứt như ám ảnh không rời
bấu víu treo ngược cành cao
lơ lửng nhỏ giọt
mạch nha đặc quánh dưới chân
màu và mùi lan tỏa trùm khắp
khoảng không ngọt lịm
trước phút giây hóa đá
tôi miên man chờ đợi
hàng giờ dưới vòm lá mượt mà
chờ đợi như thói quen
chờ đợi theo thói quen
dù không biết
chờ đợi để làm gì ̶ ̶ ̶
người vẫn ở đâu đây?
.