Articles by Pablo Neruda
Pablo Neruda was born Neftalí Ricardo Reyes Basoalto in Parral, a small town in central Chile. His father, don José del Carmen Reyes Morales, was a poor railway worker. Rosa Basoalto de Reyes, Nerusa's mother, was a schoolteacher, who died of tuberculosis when Neruda was an infant. Don José Carmen moved with his sons in 1906 to Temuco, and married Trinidad Candia Marvedre. Neruda started to write poetry when he was ten years old. At the age of 12 he met the Chilean poet Gabriela Mistral, who encouraged his literary efforts. The American poet Walt Whitman, whose framed portrait Neruda later kept on his table, become a major influence on his work. "I, a poet who writes in Spanish, learned more from Walt Whitman than from Cervantes," Neruda said in 1972 in a speech during a visit in the United States.
Chùm thơ không đề
Chúng ta đặt bàn tay của người thế tục
lên sắt, lên gió lên đá lên bờ đại dương
Chúng ta nghe tàn rụi nghe lửa chuyển động
Giữ im lặng
Bây giờ chúng ta đếm đến mười hai
và tất cả chúng ta giữ yên.
Lần đầu trên mặt đất,
chúng ta đừng nói bằng bất kỳ ngôn ngữ nào;
nữ hoàng
Trên đường phố em qua
Chẳng ai nhận ra em
Chẳng ai thấy vương miện thủy tinh của em
Chẳng ai nhìn thảm đỏ dệt vàng
Tấm thảm không có thực
Trải dưới chân em
tiếng em cười / tu risa
Đấu tranh đã mệt nhoài
Anh trở về nơi đây
Mắt mỏi mệt vì thấy
Đất này chẳng đổi thay
Nhưng chợt tiếng cười em
Ùa vào và bay cao
Mở tung cửa đời sống
Để đưa anh bước vào
Bởi vì yêu em
Bởi vì em, giữa vườn hoa rực rỡ
Anh nhói đau trong hơi thở mùa xuân
Khuôn mặt, bàn tay em, đã quên dần
Quên cảm giác khi đôi môi khẽ chạm
Hai mươi bài thơ tình yêu: Bài 15 & Bài 20
Anh thích em lặng thinh, tựa như em đang vắng mặt,
Và em nghe thấy anh từ xa, và âm thanh anh không với đến em.
Giống như đôi mắt em đã bay xa mất,
Hai mươi bài thơ tình yêu: Bài 1 & Bài 16
Thân thể của người đàn bà, đồi trắng, đùi trắng,
Em trải như một thế giới trong thái độ khuất phục.
Thân thể hoang dã quê mùa của anh cày xới em
và dấy lên từ những độ sâu của lòng đất.
Đôi Bàn Chân Em
Khi không dám nhìn dung nhan
Tôi nhìn đắm đuối đôi bàn chân thương
Cong cong yểu điệu xương xương
Đôi chân nho nhỏ dặm đường khổ qua
Tôi có thể viết đêm nay vần thơ buồn nhất
Em đem cho ai cả câu cười tiếng nói
Cả tấm thân ngà ngọc trắng ngần,
Cả đôi mắt buồn, xa xăm, vời vợi,
Như thủa xưa trước chuyện chúng mình
CA TỤNG TÌNH YÊU BÍ MẬT
Em biết không người ta đoán được
tình yêu bí mật của hai ta
chỉ nhìn anh chỉ nhìn em
và dù chẳng cần nói gì

New Comments