Mai Kim Ngọc chuyển ngữ
Tôi có thể viết đêm nay vần thơ buồn nhất
Tôi có thể viết đêm nay vần thơ buồn nhất
Như: Trời đêm dầy đặc những vì sao
Nơi xa xăm, vạn tinh cầu lấp lánh
Gió khuya quay cuồng than vãn từng cao
Tôi có thể viết đêm nay vần thơ buồn nhất
Nhớ thủa yêu em, và nhớ thủa được yêu
Những đêm ấy, trong vòng tay ân ái
Tôi hôn em mê mải dưới trời sao
Em đã yêu tôi, đã bao lần tôi yêu lại
Làm sao không yêu, đôi mắt ấy diệu huyền
Tôi có thể viết đêm nay vần thơ buồn nhất
Nghĩ không còn em. Nghĩ đã mất em.
Nghe đêm bao la, vắng em còn bao la quá
Thơ rụng xuống hồn, như sương xuống cỏ đêm
Níu lại em, tình tôi không mạnh đủ
Đêm trời đầy sao, và em đã rời xa
Thế là hết. Ai hát đâu đây, xa xa, xa lắm
Tôi mất em rồi, hồn thao thức bất an
Muốn được gần em, tôi tìm em bằng mắt
Bằng cả con tim, mà chẳng thấy em
Cũng đêm sao này, phủ trắng cũng tàn cây năm cũ
Nhưng đôi ta rày đã khác xưa
Tôi hết yêu em, tất nhiên, nhưng sao còn yêu thế
Lời tôi theo cánh gió tìm em
Em đem cho ai cả câu cười tiếng nói
Cả tấm thân ngà ngọc trắng ngần,
Cả đôi mắt buồn, xa xăm, vời vợi,
Như thủa xưa trước chuyện chúng mình
Tôi hết yêu em, tất nhiên, nhưng tất nhiên không hẳn hết
Yêu chẳng bao lâu, mà sao mãi chẳng quên
Đã ôm em những đêm sao năm cũ
Nên hồn tôi thao thức đêm nay
Phải chăng đây, vì em, sầu muộn cuối
Phải chăng đây, vần thơ cuối cho em…
Mai Kim Ngọc dịch
Chile, Dec/2005
Puedo escribir los versos más tristes
Puedo escribir los vesos más tristes esta noche.
Escribir por ejemplo: “La noche está estrellada, y tiritan,
Azules, los astros, a los lejos.”
El viento de la noche gira en el cielo y canta.
Puedo escribir los versos más tristes esta noche.
Yo la quiese, y a veces ella también me quiso.
En las noches como ésta la tuve entre mis brazos.
La besé tantas veces bajo el cielo infinito.
Ella me quiso, a veces yo también la quería.
Cómo no haber amado sus grandes ojos fijios.
Puedo escribir los versos más tristes esta noche.
Pensar que no la tengo. Sentir que la he perdido.
Oír la noche inmensa, más inmensa sin ella.
Y el verso cae al alma como al pasto el rocío.
Qué importa que mi amor no pudiera guardarla.
La noche está estrellada y ella no está conmigo.
Eso es todo. A lo lejos alguien canta. A lo lejos.
Mi alma no se contenta con haberla perdido.
Como para acercarla mi mirada la busca.
Mi corazón la busca, y ella no está conmigo
La misma noche que hace blanquear los mismos arboles.
Nosostros, los de entonces, ya no somos los mismos.
Ya no la quiero, es cierto, pero cuánto la quise.
Mi voz buscaba el viento para tocar oído.
De otro. Será de otro. Como antes de mis besos.
Su voz, su cuerpo claro. Sus ojos infinitos.
Ya no la quiero, es cierto, pero tal vez la quiero.
Es tan corto el amor, y es tan largo el olvido.
Porque en noches como ésta la tuve entre mis brazos,
Mi alma no se contenta con haberla perdido.
Aunque éste seas el último dolor que ella me causa,
Y éstos sean los últimos versos que yo le escribo.
Pablo Neruda