Bài đã đăng của Nguyễn Hàn Chung
cuối năm ăn cá một mình
đón xuân một giáp tí năm tuổi cọp
nhai cá nhá xương
còn nguyên mấy cái vi xù
so đũa hơi lâu
gắp khựng vào quá khứ
Hậu chân dung nhà văn Việt Nam (III)
Người mang Thiên sứ cứu Marie
Một cuộc hồn tây cởi thả vì…
Sập quán Tala… buồn một phút
Cười hoài khinh tất đám tu mi
Hậu chân dung nhà văn Việt Nam (II)
Tên thì hide bớt vần iêm
Thơ thời huỵch toẹt từ l… đến mông
Tân hình thức cựu tồng ngồng
Bao nhiêu là gã lông bông dẻo mồm
Hậu chân dung nhà văn Việt Nam (I)
Cái thời xa vắng ngông nghênh
Lập lòe thôi đã bồng bềnh nước non
Lên trùm văn hóa yêu ngôn
Sắp lên một bảng dở ngon lộn phèo
Chim bỏ đàn xa xứ ôm nỗi nhớ tàn phai
Cái tài tình của nhà thơ Phan Xuân Sinh trong tập thơ Đứng dưới trời đổ nát là tuy vẫn bám vào các thể loại cấu trúc của truyền thống cũ nhưng lại nhằm vào những tầng sâu hơn của truyền thống để can dự vào các đề tài vĩnh cữu: tình yêu,quê hương, cái chết, nỗi đau, niềm tin, chiến bại…
Màu gì mùi gì vĩnh cửu phù du?
cành khế xương gà nuốt ực cái nào đây
thành phố tám làn xe chỏng trơ gốc rạ
soi môi hú ba hồn bảy vía mông muội ấu thời.
Lỏng bỏng một mình
đầu con mắt ngước vọng đài tượng thiêng liêng
đuôi con kia rúc thả vào dưới váy
không có gì trơ trẽn bằng tình yêu chân thật
Cỏ khác
Khi buồn bã nói lời chia biệt cỏ
anh đâu biết mình đã lầm
Cỏ khác chứ không khác
màu nguyên
vẫn lưới thưới đắm chìm
Mưa thấm động niềm
thiếu trời xanh vặn vẹo biếc
lòng đất thâm u
Có chăm xén …
Tìm sông
Tìm sâu trong đá nghe mùi sóng
ì oạp long bong thuở nào
chọc quá khứ vào bến khe mon men rêu trượt
trơn trợt nghìn xưa em
Lời tình chắp vá
Bàn tay mỏi rớt
đến ly cà phê cũng không thèm quậy
ôm ảo ảnh mảnh lưng thon đuổng
tuyết vãi mù mịt cuối con đường không tăm hơi
mải miết những câu cú quạu quọ
Thế hệ @ già
Bóc hết nhẵn ký tự mà vẫn chưa cam tâm /
xóc từng khi hông quặn /
thấm ruồi bu tất thảy phục tùng /
vinh danh nhảm nhí
Nghiệp dĩ & Bài đồng ca riêng
Tỉ mẩn tỉa gọt bức tượng
người đàn bà từng mặn nồng
hát câm bài hát cũ
với một người nín câm
Bí ẩn tháng giêng
Trôi qua chòm mây xám đầy quyền lực của mùa đông
con bướm khấp khởi đôi cánh mỏng
nương nhờ chiếc lá khô chờ hơi xuân hé
một làn sương mong manh thấm đẫm mơ hồ
Nghiệp Dĩ
Cánh cửa khép hờ
khoá chặt thinh không tĩnh lặng
gấp gáp tiếng côn trùng gọi nắng
Tỉ mẩn tỉa gọt bức tượng
người đàn bà từng mặn nồng
hát câm bài hát cũ
với một người nín câm

Bình Luận mới