Bài đã đăng của Lê Trinh
Phía xa hơn
đó đây những khẩu hiệu nguy nga
đã xích chặt thì quá khứ và hiện tại
như bầy chó trong tay những thợ săn tội lỗi,
tương lai như những cú xả ngược thường xuyên
Tiếng hát đen
Những quả bom sát thủ
Những người anh em lầm lẫn điên cuồng
Những đứa trẻ khóc bên xác mẹ, bò lê trong máu
Kêu gọi côn đồ hãy rửa tay bằng nước mắt.
Tiệc tùng vô nghĩa ♦ Khát vọng hòa bình
Tiệc tùng vô nghĩa tôi chán rồi
Những người muốn làm thầy khi say rượu.
Những bông hoa nhựa thích đăng đàn.
Những lời ca vội thoát ra từ túi rỗng
Tập nhìn lịch sử ♦ Những người Pharisêu
Khi các cụ già ăn thua đủ với nhau
thì lũ trẻ nhớ mơ hồ tình yêu tổ quốc
như một bản nhạc Pop
và lải nhải hát theo những khẩu hiệu
Em gái chăn bò
Làm những thành trì, quân vương đổ gục
Ánh mắt em mạnh như luyện ngục
Đủ bảy tầng hành hạ sâu xa
Những kẻ muốn buông lời mê hoặc.
Trò chuyện về những ngôi sao
những ngôi sao tự phong
những ngôi sao được phong xả láng
những ngôi sao lộ hàng khát khao
từ đống rác này chui lên, hóa ruồi bay lượn
Bức tranh cho một bạo chúa
Thật buồn cười là bức tranh sáng sủa nhất của mi
được vẽ từ nỗi sợ của một người họa sĩ
với đôi mắt buồn và cây cọ run run
Chiều tà ♦ Lời ca của những người yêu nước
Luôn chạy theo những tin đồn
Rằng bình minh sẽ đến
Khi tất cả đang cũ đi
Hư hỏng dần dần
Tập định nghĩa tự do
là con chim được cất tiếng hót của mình
ngang với các bậc thánh thần
làm lu mờ những bài thơ được viết bằng mũi súng
của những tên độc tài đã làm
Những kẻ viết thuê
Những kẻ viết thuê đã đến, biên tập
vũng máu thành vườn hoa
Sát nhân thành những đấng anh hùng
chễnh chệ trên một mớ tượng đài lạc quan hết thảy.
Trò chuyện về những cái két ♦ Bài ca trên trận địa
Những cái két bị gấp lại
như những chiếc khăn tay và bỏ túi
Thuế càng ngày càng cao
Vì vậy ta mới có một nhóm người bất ngờ cao quý
Những bức tường thành ♦ Với chai rượu trên tay
Với chai rượu trên tay, nghe
mùa thu rống trong cái đại sảnh, thấy
đàn bò đi xuyên qua kẽ lá, rất xa
dòng sông chầm chậm cháy
Ngộ Khúc 5 ♦ Cho một cái chết
Đừng hèn hơn khi xây một tượng đài
Mà không phải cho nhân dân vất vả
Vì phải luôn loay hoay giảng nghĩa
Cho bàn tay áp bức hung tàn.
Đêm của Führer
Hẳn từ đâu đó trong một trại điên
Hắn thoát ra và nắm chính quyền
một ấn phẩm được kéo dần lên sân khấu biện minh
cho tiếng hát của siêu hình đặt ra câu hỏi
Miền đất ♦ Thi sĩ của cổ tích
Không có cái thời này thì anh đã bị xuống cấp
được giao một việc hèn theo đúng sức của mình
hơn là thi sĩ rền rĩ với đạo đức nửa vời nguy hại
Đám cưới xương máu ♦ Khúc đứt đoạn của một cánh chim
Ta say sưa trong những vinh quang đội sổ
căm ghét bọn diễn tả thực tại
Ta có những đứa con thụt két
chuyển vào một hành khúc hồ hởi
Đám rước ♦ Đêm của những kẻ trá hàng
những lưỡi dao sét gỉ thống trị những lưỡi cày
Cưỡng đoạt đôi môi
lời nói thì thầm
và canh gác đến tận răng nụ cười, tiếng khóc.
Cha và con ♦ Bài ca mới
Hãy cắt ra chồng chồng lịch sử rồi phơi khô
Ta hy vọng
luôn có một bài ca mới, có thể tự hát một mình an ủi,
hoặc đem chia như bánh vẽ, đôi khi
Không theo Mốt ♦ Đứa con trở về
những tội lỗi xa xưa đã bị đuổi vào trong hoang mạc,
bây giờ đang trở thành cái Mốt
được khoe trên mọi tư thế,
trong khoảng thời gian mình thắng cuộc
Bây giờ đêm gần tới ♦ Nhật ký của vua
Thành phố già nua
run lên bần bật tiếng còi cảnh sát
xô vào tôi một gái điếm đang tháo chạy trên đường,
còn kịp liếc mắt đưa tình…
Thời thuộc địa
Không được chết ngày hôm nay
Anh còn nợ thuế.
Anh còn để mũi súng của ta lùa,
Vào nhà thờ anh còn co ro, ngơ ngác.
Ta hơn em hai mươi tuổi
Thời gian như cây chổi quét đi rác rưởi
Ta hơn em hai mươi tuổi
Chính vì vậy mà ta có thể
Dốt hơn hai mươi năm, hoặc hơn thế nữa
Mùa hái kịch ♦ Chia tay ở K
Chúng tôi ôm nhau rất gọn
Trong cánh tay mùa thu và thì thầm những lời thừa thãi
Mà đáng ra chỉ cần một ánh mắt lặng nhìn,
ta có thể lừa được nhau

Bình Luận mới