- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Hai vai

 

 

Cõng một quá khứ dài hơi nô lệ chủ nghĩa

Cái trụ đèn đã dành cho những ai khoái đái
Con chó già lệu bệu đi hoang luôn hửi những mùi rất khai từ người
Người rất nhiều người bước ra từ mồm há của ánh sáng đêm nhòe con mắt

Rắn, kỳ đà, kỳ nhông
Cá sấu, đà điểu, tay gấu
Chặt đầu rừng

Tìm cho ra miếng ăn khoái khẩu
Chứng tỏ tao – trưởng giả mới – quyền lực lý lịch – cóc cần tri thức
Tao – và em – em trần trụi ngồi run trong vại bia bốn phía
(má mì móc em từ những ánh đèn khuya)
Tần Thủy Hoàng sống lại cũng còn thua

Từ một mùa hè cuối cợt nhả đã đủ xa
Đủ để tóc phai đi màu lau lách
Lê trên hai vai một hình chữ S
Triệu đứa con buồn gặm mãi miếng tha hương

Tìm – tìm – tìm
Lật gạch lót đường tìm dấu chân bỏ chạy buổi trưa nào mười một giờ rưỡi
Bịt lỗ tai kinh hoàng nghe nghìn nghìn tiếng chó sủa nối vòng tay
Biển có một bữa cười văng bọt mép
Con cháu chít chét Âu Cơ có một bữa lên rừng ra biển
nối nỗi cô đơn

Hai vai tròn, hai đùi thon em thôi đừng khép nép
Triệu-con-mắt-ngủ-rồi-một-giấc-phủ-đầy-băng.

 

 

.

bài đã đăng của Âu Thị Phục An