Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

donotenter

 

Quãng mê lối sống tự nhiên, nhất định là vì chịu ảnh hưởng của ông nội. Ông từng sống một cuộc đời viên mãn, năm 86 tuổi, giã từ trần gian êm thắm, không quằn quại vì bệnh nan y, cũng không nằm liệt giường liệt chiều hành hạ người thân năm này qua tháng khác. Trước giờ ra đi về một nơi vô danh nào đó, ông còn gọi con cháu đến, nhắn nhủ: tao sống lâu, sống khỏe là vì tao luôn luôn nương theo cái tự nhiên mà cư xử với cuộc đời.

Những năm đầu thập niên 1980, Quãng theo một phong trào không có bàn tay nhà nước sờ vào: “niệu liệu pháp.” Cái tập sách nhỏ, in ấn lem nhem vài ba chục trang được chuyền tay nhau như một cứu tinh của thời hậu-30-tháng-tư. Trước hết, nó hợp thời: phòng bệnh và trị bệnh không cần thuốc. Nó hơi hướm triết lý: dùng chính mình để chữa bệnh cho mình. Nó giản tiện: có sẵn ngay trong người, không cần toa. Nó thích hợp với cái túi không tiền của mọi người, không sợ chạy vạy chợ đen chợ đỏ: miễn phí. Và còn đặc biệt hơn nữa: nó khoa học. Người ta bảo nước tiểu là chất thải độc hại. Sai! Này nhé, sách niệu liệu pháp dạy: nước tiểu bao gồm 95% nước, 2,5% là hỗn hợp các khoáng chất, muối, hormon và enzim, còn chất gây độc hại là urê chỉ chiếm có 2,5%, không đáng kể. Đã thế, cái lượng nhỏ xíu này, khi uống vào, thay vì hại, nó lại có lợi vì giúp thanh lọc và làm sạch các chất nhầy dư thừa trong cơ thể. Kết luận: nước tiểu hoàn toàn vô trùng sau khi bài tiết và lại có tác dụng khử trùng, có thể dùng nước tiểu để uống, súc miệng, rửa ráy bộ phận sinh dục, nhỏ mắt, nhỏ tai, xoa bóp da, tóc… Nó trị nhiều thứ bệnh, kể cả ung thư. Thực đa dụng và đa hiệu hết biết. Một liệu pháp tuyệt vời dựa trên nguyên tắc “chu trình tự nhiên” xuất hiện trong thời buổi tiến lên xã hội chủ nghĩa khi người người không có tiền mua thuốc mà có tiền cũng không có thuốc để mua.

Quãng uống nước tiểu của mình rất chăm chỉ. Riết, đâm nghiện cái mùi vị khai khai của thứ chất lỏng vàng nhờ nhờ hứng từ cơ thể mình đựng trong chiếc chén nhỏ; ngày nào quên uống, nhớ. Thế mà bỗng dưng có ngày Quãng phát ngán, vả, cũng chả thấy bệnh hoạn gì, bèn âm thầm nghỉ. Tưởng thôi chuyện đã qua thì cho qua bỗng nhận được một tin lạ làm Quãng sửng sốt và bối rối. Số là người cô ruột của Quãng bị đủ thứ bệnh lặt vặt của một phụ nữ hơn mười lần sinh nở, có lần ngất xỉu giữa đường, bác sĩ tìm không ra nguyên nhân, bèn nghe lời Quãng, uống nước tiểu đều đặn, cho đến một hôm, bỗng nhiên, bà tìm thấy trong cái ly đựng nước tiểu của mình hàng ngày kiến ở đâu chen chúc bu vào tùm lum. Giật mình, bà đi bác sĩ làm xét nghiệm thì hóa ra, bà bị bệnh đái tháo đường. Tin buồn thành vui. Niệu liệu pháp đã giúp người cô phát hiện một thứ bệnh mà hồi đó ở Việt Nam không mấy người biết. Ai bảo đó không là thành tích.

Chạy ra được nước ngoài qua một con đường bảo lãnh vòng vo dài ngày tốn kém, điều trước tiên, Quãng khám phá ở cái đất nước Mỹ, nơi Tây y được tiếng là nhất toàn cầu, bệnh gì cũng chữa được, hóa ra ngoại khoa lại rất thịnh thời. Bên cạnh những quảng cáo thuốc Tây và các chẩn đoán phòng ngừa, vừa giới thiệu lại vừa dọa nạt, không thiếu những quảng cáo thuốc đông y và ngoại khoa tràn đầy lạc quan nhan nhản trên truyền hình, liên tu bất tận trên truyền thanh và đầy ắp trên các báo phát không chất đầy chợ. Quãng thú nhất là vừa lái xe vừa mở đài phát thanh nghe quảng cáo. Nhiều quảng cáo nghe riết đâm thuộc lòng như thuộc các tình khúc bolero đến nỗi xướng ngôn viên chưa đọc, Quãng đã nghe trong đầu mình vang vang lời thoại, nhất là từ các nhân vật nổi tiếng trong làng giải trí. Các vị này tự quảng cáo bệnh tật của chính mình thành thật quá đến nỗi Quãng cũng đâm ra thương cảm và mừng thầm cho họ tìm được thuốc tiên chế biến từ ngoại khoa. Về sau, Quãng còn tìm ra là ngay trong các tiệm thuốc Tây, thuốc chế biến từ cây cỏ được đóng chai đóng hộp rất quy cách mà gọi cho văn hoa là dược thảo cũng nằm ràng ràng trên kệ thuốc, đề giá cao ngất ngưởng nhưng khi nào cũng mua một biếu một, có khi mua một biếu hai.

Chả thế mà do làm việc hợp đồng, đóng bảo hiểm quá tốn tiền trong lúc chẳng có nhu cầu khám bệnh, Quãng mạnh dạn tự chăm sóc sức khỏe cơ thể bằng ngoại khoa. Quãng khôn hơn người ở chỗ ngoại khoa Quãng không đông trùng hạ thảo cũng không sữa ong chúa cũng không collagen hay tổ yến mà chỉ bằng những thứ rất bình dân vừa dễ kiếm lại vừa rẻ tiền, tiện lợi, tự nhiên, nương theo lẽ âm dương của trời đất. Thuốc tây thì là trị bịnh nhưng cũng sinh bệnh còn ngoại khoa là thuốc mà không phải thuốc. Nếu nó không chữa được bệnh thì nó cũng chẳng gây thêm bệnh. Càng tìm hiểu thành phần cấu tạo và đặc tính của các loại thảo mộc, Quãng càng khoái. Quãng đọc báo trong nước, ngoài nước, sưu tập cẩn thận lý lịch và dược tính của từng món thuốc. Từ mè đen, nấm linh chi, rau câu phơi khô, quế, tỏi bột, bột nghệ, hà thủ ô, náng hoa trắng, cho đến tỏi, nghệ, gừng, hành, chuối sứ, chanh, sắn, đu đủ, aloe vera, rau húng, ớt… Quãng mua đủ loại, thứ thì phơi khô, thứ thì rang, thứ thì ngâm rượu, cất kỹ vào từng lọ để dành. Bạn bè bà con ai cần là Quãng tận tình giải thích, chỉ vẽ cách pha chế, cách uống. Quãng rành dược tính của mỗi loại như dược sĩ rành công thức thuốc tây. Ai hỏi là Quãng tuôn ra một tràng như giáo sư giảng bài. Bạn bè Quãng gọi Quãng là một chuyên viên thuốc ngoại khoa, ai đau gì cũng tìm đến Quãng để hỏi.

Quãng bảo: cái hay của ngoại khoa là tìm thấy cái tối ưu trong cái tối bình thường. Thuốc ở quanh chúng ta, trời sinh trời dưỡng mà. Chuối chẳng hạn, là thực phẩm hữu cơ rất giàu kali và magnesium, đặc biệt là vỏ chuối, có thể chống co thắt cơ bắp trong khi luyện tập những môn thể thao khó. Quế giúp cân bằng lượng đường trong máu, thúc đẩy tiêu hóa và sự tuần hoàn máu trong cơ thể. Ớt cay là nguồn chất chống oxy hóa tuyệt vời, dồi dào vitamin A và C, cũng như các khoáng chất sắt và kali; ăn ớt tươi thường xuyên có thể giảm nguy cơ ung thư, bệnh tim mạch và tiểu đường. Sả vị cay, mùi thơm, tính ấm trị ho, giảm cân, giải rượu, giải nhiệt, lợi tiểu, tiêu thực, chữa rối loạn tiêu hóa, giảm huyết áp, ngăn ngừa ung thư. Nấm ngăn ngừa và trị ung thư gan, tỏi ngăn ung thư dạ dày, rong biển chống ung thư phổi, măng tây trị ung thư bàng quang…

Bạn Quãng, có người nói kháy:

– Thuốc ngoại khoa của ông, ngày nào người ta chả ăn, uống, cần gì phải mất công nghiên cứu, sưu tầm cho mệt!

Quãng chỉ cười trừ, chẳng cảm thấy phiền hà gì. Dè bỉu việc làm người khác vốn cũng là nét hồn nhiên tiềm ẩn trong bản tính con người.

*

Ấy thế mà, đột nhiên, Quãng có những cơn đau nhức bất thường, khi thì ở cổ họng, khi thì trong lồng ngực, khi thì quanh vùng bụng, khi thì sau lưng, khi thì ở bụng dưới, khi thì âm ỉ sâu thật sâu đâu đó trong cơ thể, mắt thỉnh thoảng nhìn một ra hai, đi tiêu đi tiểu càng lúc càng bất thường. Chúng chưa đủ nặng để Quãng trở thành bệnh nhân, nhưng cũng thừa khó chịu để Quãng phải băn khoăn. Các phương thuốc ngoại khoa được Quãng huy động tối đa để đối phó mà chưa thấy tác dụng gì đối với những triệu chứng bất thường này. Dùng thì vẫn dùng, nhưng Quãng âm thầm nghe ngóng, săm soi cơ thể mình, ngờ ngờ vực vực. Nghĩ đến chiếc xe cũ hư lên hư xuống mấy tháng nay, Quãng nhủ thầm chắc cái máy người xài lâu quá đã bắt đầu rệu rã rồi đây. Những dấu hiệu nhỏ nhoi biết đâu lại là điềm báo cho những điều trọng đại. Quãng nói với vợ:

– Chắc anh bệnh.

Vợ Quãng hớn hở:

– Thấy chưa! Em đã nói nhiều lần rồi mà không nghe. Cứ tiếc tiền đóng bảo hiểm, không chịu đi khám bệnh, hễ đụng tới là ngoại khoa này ngoại khoa nọ. Anh đã có tuổi rồi, phải đi khám bác sĩ. Sớm chừng nào tốt chừng đó.

Quãng nói cứng:

– Hở cái là bác sĩ, bác sĩ, bác sĩ. Làm như ngày mai chết không bằng. Hồi xưa ông bà mình không hề biết bác sĩ là gì mà vẫn cứ sống lâu trăm tuổi. Em không thấy cả đống người cứ đi bác sĩ hoài vẫn cứ đau, cứ bệnh, cứ chết như thường.

Nàng cương quyết:

– Khi anh lành, muốn ngoại khoa kiểu gì cũng được, anh làm chủ anh, nhưng giờ đã bệnh, anh không còn thuộc quyền của anh nữa. Bệnh là chuyện của bác sĩ không phải là chuyện của anh.

– Ô hay, cái bà này! Anh đâu có bệnh. Anh chỉ mới đau thôi. Bác sĩ lo cho anh sao bằng chính anh lo cho anh.

– Lại bướng nữa! Đau là bệnh mà bệnh là đau. Đời người là đau, là bệnh. Bệnh cũng là chuyện tự nhiên như ngoại khoa của anh, chẳng phải từ trên trời rớt xuống đâu. Anh đừng tưởng anh ngon.

Bệnh cũng là ngoại khoa! Ô hay, cái bà vợ này học ở đâu mà nghe ra cũng có lý. Quả là Quãng luôn luôn cảm thấy mình ngon, luôn luôn ngon, rất ngon nữa là khác. Chả là khi lạc quan, lúc bình an vô sự, con người ta lúc nào cũng nghĩ là mình sẽ không bao giờ bị tai nạn, không bao giờ bị bệnh, cơ thể luôn luôn chịu khó nghe mình. Nhậu nhẹt, hút xách, chơi bời, ăn ngọt ăn chua ăn mỡ ăn đường ăn cay ăn đắng không sao hết. Tên khách bất lương gọi là bệnh này thường chỉ đi viếng những ai khác, nhưng nhất định không mất công viếng thăm những người như Quãng. Quãng sống đạo đức, ăn hiền ở lành, chẳng hề rắp tâm hại ai, sống theo lẽ đất trời, hồn nhiên cây cỏ, mắc mớ gì mà bệnh tìm tới hại Quãng nhỉ!

Đúng là Quãng lầm. Cái thằng bệnh không chừa một ai cả, kể cả những đấng thiêng liêng.

*

Quãng ghi danh vào ObamaCare đúng vào lúc chương trình này đang ở một khúc quanh nguy hiểm: quốc hội Hoa Kỳ với sự chỉ đạo của tổng thống Trump đang tìm cách loại bỏ nó. Nhờ lá phiếu bất ngờ của ông thượng nghị sĩ McCain nào đó, nó tạm thời vẫn tồn tại. Dẫu vậy, các văn phòng bác sĩ vùng Quãng ở không mấy ai dám nhận chương trình bảo hiểm đang như treo trên đầu sợi tóc này. Cũng may, hỏi thăm vòng vòng, cuối cùng, Quãng tìm được một bác sĩ khác mấy ông bác sĩ khác. Ông bác sĩ Việt quá tuổi trung niên này đáng gọi là lạ. Trong lúc ai cũng chọn cái an toàn, ông chơi ngon, nhận hết ObamaCare, chẳng biết vì ông tính toán khôn ngoan hay đầu tư liều lĩnh hay vì lòng nhân đạo hay cả ba. Thì sao cũng được, được cho khám là mừng rồi. Vào phòng đợi, Quãng nhìn quanh, thấy toàn người là người, lớn bé già trẻ chen chúc từ trong ra ngoài, từ tầng lầu cho đến phòng khách, đứng, ngồi tràn tới ngay trước nhà vệ sinh, bàn tán râm ran về những trò chơi chính trị nghẹt thở của các chính trị gia Hoa Kỳ, về chuyện bảo hiểm sức khỏe. Quãng lắng nghe tiếng hát văng vẳng hãy nói về cuộc đời ngày mai không còn nữa sẽ lấy được những gì về bên kia thế giới… hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi để một mai tôi về làm cát bụi… rỉ rả, da diết vang lên từ cái loa nhỏ gắn trên trần nhà pha lẫn với tiếng bệnh nhân rì rầm to nhỏ chuyện bệnh tật đủ dạng đủ loại. Người thì u bướu, kẻ thì tiền liệt tuyến, người thì thận, kẻ thì phổi, người thì đau khớp, kẻ thì mất ngủ, người thì ăn không tiêu, kẻ thì tiểu đường. Bệnh đúng là trẻ không tha già không chừa, nghe mà sốt ruột, ai kể bệnh gì Quãng cũng cảm thấy mình bị bệnh đó. Bên ngoài chỉ thấy người ta chạy xe, vui chơi, ăn nhậu, tranh cãi những chuyện trên trời dưới đất, dự tính chuyện tương lai y như thể đời là mãi mãi như thế, nhưng khi đi khám bệnh, người ta mới chợt nhớ ra cái khối vật chất gọi là cơ thể đeo đẳng theo mình suốt đời quả là quá yếu đuối, quá phiền nhiễu, dễ sứt dễ mẻ dễ thủng dễ méo dễ ung dễ rã, nó chẳng đẹp đẽ tươm tất gì mà toàn sinh ra lắm chuyện rầy rà!

Dưới con mắt soi mói của những nhà nghiên cứu y khoa, bệnh vốn đã nhiều và vẫn cứ tiếp tục nhiều lên, không bệnh nào giống bệnh nào. Phòng bệnh, chữa bệnh, thuốc men không chạy theo kịp theo danh sách bệnh cứ mãi dài lần. Quả là nghịch lý: cơ thể sống được cấu tạo hoàn hảo quá, đến nỗi bất cứ một lệch lạc dù nhỏ đến đâu, cũng đều có thể biến nó thành gánh nặng cho chính nó. Đã thế, lại còn họa vi trùng. Đám sinh vật nhỏ nhoi, bần tiện và giấu mặt này tìm tất cả mọi cơ hội, đột nhập vào cơ thể, thuộc địa hóa bộ phận này, chiếm lĩnh cơ quan kia, đục khoét thành phần nọ. Chúng chui lên não, núp trong gan, bò vào phổi, chen chúc trong tim, lặn vào từng tế bào, ẩn trong những kẽ xương, tụ tập chật ních trong bao tử, phục kích dưới bàng quang, tuồn vào trong mạch máu. Chúng hoành hành, quấy phá bất kể đêm ngày. Hàng triệu triệu cư dân không mời mà đến này lúc nhúc sốt ruột nằm chờ chực, đợi dịp là nhảy ra múa may, cấu xé, hành hạ các tế bào thân yêu của cơ thể. Chúng ác ôn, năng nổ thầm lặng rỉa rói thân xác con người như chỗ không người. Chúng hồn nhiên sinh sản, bành trướng, chẳng băn khoăn nạn bùng nổ dân số, không lo thiếu lương thực, không sợ ô nhiễm môi trường. Thân xác con người quả là cái sân chơi miễn phí. Quãng la con mắng vợ, tranh cãi với bạn bè, gây gổ với đồng nghiệp, suy nghĩ những điều cao siêu thâm viễn cổ kim, nhưng bất lực, và hoàn toàn mù mịt cái thế giới nhỏ nhoi đầy định mệnh tồn tại chính bên trong Quãng. Chao ơi, cái cơ thể mà Quãng vận dụng hàng ngày như của riêng, hóa ra là một bí ẩn không nguôi. Rất quen và hoàn toàn xa lạ. Nó tự nhiên, nhưng chẳng tự nhiên chút nào. Càng lớn tuổi, nó càng trở nên bí ẩn. Nghĩ đến chuyện cơ thể mình bướng bỉnh sinh chứng với mình, Quãng mất tự tin.

Khám xong, sau mấy ngày hồi hộp chờ đợi, Quãng trở lại phòng bác sĩ để lấy kết quả thử nghiệm. Người phụ tá bác sĩ dẫn Quãng tới trước cái máy vi tính chỉ cho Quãng xem kết quả các xét nghiệm máu và nước tiểu. Nhìn vào, chao ơi, lúc nhúc chữ và số. Quãng bồn chồn nhìn theo cái mũi tên chỉ trên màn hình những con số và chữ vô tâm vừa nghe giọng nói nhẹ nhàng của cô bác sĩ trẻ phụ tá như nghe lời phán quyết của quan tòa:

– Chú xem, cột phía bên trái là tên thành phần xét nghiệm còn cột phía bên phải là kết quả xét nghiệm, cột kế đó cho thấy số đo bình thường, thành phần nào có chỉ số cao thấp bất thường thì được ghi chú vào cột này. Chú thấy không, chỉ số tiền liệt tuyến PSA chú cao, trên 5 chấm, như thế là có vấn đề với tiền liệt tuyến, cần phải xét nghiệm và theo dõi kỹ. Chú bị cao mỡ, đến gần 250. Cao mỡ là rất nguy hiểm, dễ đưa đến đột quỵ, áp huyết chú cũng quá cao, chú cần phải uống thuốc ngay cho cả hai, càng để lâu càng khó trị. Đường thì chú cũng cao, chưa đến giai đoạn tiểu đường, nhưng đang ở giai đoạn tiền tiểu đường, chú thấy không, chỉ số A1C gần 6.4. Hemoglobin chú lại thấp, dưới 10 như thế là thiếu chất sắt, thiếu máu, có thể gây bệnh gan, thận. Độ ALT của chú cao, là gan có vấn đề. Sodium của chú thấp, đưa đến nhức đầu, nôn mửa, hay mệt mỏi, potassium cao ảnh hưởng đến thận; hai thứ này không cân bằng ảnh hưởng đến tim mạch và sức khỏe nói chung. Chú cũng thiếu vitamin D, không tốt cho xương và có thể gây ra bệnh tim mạch…

Quãng sốt ruột:

– Cô bác sĩ ơi, tôi như thế này mà toàn là bệnh với bệnh sao hả cô? Mấy cái chỉ số tùm lum đó ở đâu ra mà nhiều thế. Tôi thì ăn cũng ngon, ngủ cũng yên làm việc cũng xốc vác…

Cô bác sĩ cười:

– Chú nói đúng. Đúng là chú chưa có bệnh, nhưng kết quả thử máu cho thấy là nếu không chữa, chú sẽ bị bệnh. Bệnh là một quá trình chứ không phải là một cái tên. Cháu không đẻ ra bệnh, chỉ mô tả bệnh. Chú cần phải đi siêu âm cổ, siêu âm gan. Tuy chú chưa tiểu đường nhưng phải đi thử máu thường xuyên, định kỳ. Chú cũng phải tới trung tâm niệu khoa để làm xét nghiệm tiền liệt tuyến, và tới trung tâm bài lao để chụp hình phổi vì chú khai là trước đây chú hút thuốc nhiều. Cháu đã làm hẹn cho chú rồi, chốc nữa cô y tá sẽ đưa cho chú mấy giấy giới thiệu. Kể từ giờ, chú cần phải ăn uống kiêng cữ, ba tháng sau chú trở lại thử máu nhé. Chú theo hướng dẫn chuyện ăn uống trong này này…

Cô đưa cho Quãng hai mảnh giấy đánh máy cẩn thận.

Mảnh giấy 1: Giảm năng lượng (calories) để xuống cân. Uống thêm nhiều nước. Hạn chế các loại nước ngọt, nước trái cây, sinh tố, đồ ngọt. Ăn thêm nhiều rau cải, dưa chuột, cà chua. Tránh đồ xào. Ngoài ra, bớt ăn tất cả trái cây, ngũ cốc, các loại bột, các loại hột, thịt cá. Nói chung là thay thế các đồ ăn bằng nước và rau cải. Ngay trước khi ăn, nhớ uống một hay hai ly nước to để đầy bao tử thì sẽ ăn ít lại. Tập thể dục thường xuyên.

Mảnh giấy 2: Đồ ăn cần cữ: dầu dừa, nước cốt dừa, dừa khô, da và mỡ của gà/heo/bò/vịt, gạch cua/tôm/crawfish, lòng đỏ trứng, các loại chả/giò lụa, xúc xích, lạp xưởng, đồ chiên, dầu, bơ (butter, margarine), phô mai (cheese), cà rem, da-ua có fat, sữa tươi có fat, sữa đặc.

Lúc sắp bước ra khỏi cửa phòng mạch, cô y tá còn chạy theo giúi vào tay thêm một mảnh giấy nữa, nói chú đường cao, nhớ là không nên ăn những thứ này, bác sĩ dặn như thế.

Mảnh giấy 3: Đừng ăn bánh ngọt, kẹo, nước ngọt có ga và tất cả các thực phẩm ngọt nhân tạo hoặc vị ngọt quá đậm như mía đường, hoa quả quá ngọt… Hạn chế các thực phẩm như cơm, phở, bún. Tuyệt đối kiêng kỵ các loại thức ăn liền như phở, cháo.

Đúng là cái kết quả thử máu ác ôn. Không thử thì máu là máu. Mà thử rồi thì máu chẳng còn là máu. Cứ tưởng máu thì đỏ, hóa ra nó chẳng đỏ chẳng xanh chẳng vàng mà toàn là những thứ vớ vẩn gì đâu.

Về nhà, Quãng vứt mấy tấm giấy nhỏ ghi các thứ đồ ăn phải kiêng cữ cho vợ:

– Xem này, đây là lệnh từ bác sĩ: từ nay anh phải tuyệt thực.

– Tuyệt thực?

Nàng cầm giấy đọc, cười xòa:

– Bác sĩ nói đúng. Xưa nay anh ăn uống thoải mái, cho nên bây giờ rước bệnh vào thân. Phải lo kiêng cữ là vừa. Em biết mà. Đây này, anh xem cái tài liệu y khoa này này. Trên Facebook người ta chuyền nhau để mà biết mà đề phòng. Này nhé, tim thì sợ mặn, phổi thì sợ khói, dạ dày thì sợ lạnh, gan thì sợ béo, túi mật thì sợ ngọt, ruột thì sợ ngồi, bàng quang thì sợ nín…

Quãng nói:

– Em đọc bệnh mà nghe như đọc thơ…

– Đừng ngồi đó mà mỉa mai. Cái gì hay, cái gì đúng thì mình nghe, có mất mát gì đâu, lại có lợi nữa. Mấy thứ đồ ăn bác sĩ dặn kiêng cữ là y chang như người ta nói. Anh có biết vì sao tim sợ mặn không? Em đọc cho nghe nhé: hấp thụ thực phẩm chứa nhiều muối có thể mắc áp huyết cao, và các nguy cơ tiềm ẩn khác. Lượng ion natri lớn trong muối có thể làm tăng dung lượng máu trong cơ thể, do đó, ăn nhiều muối làm tăng áp huyết, tăng gánh nặng cho tim. Còn phổi thì sợ khói vì trong cuộc sống hàng ngày…

Quãng xua tay:

– Thôi đủ rồi, đủ rồi… Từ đây anh sẽ nhịn đói. Cũng như niệu liệu pháp, phương pháp nhịn đói là dùng mình để chữa mình. Các nhà triết học Hy Lạp vĩ đại như Socrates, Plato… thường nhịn đói trước khi viết các tác phẩm về triết học hoặc trước khi phải trải qua những kỳ kiểm tra đặc biệt vì họ biết rằng nhịn đói sẽ kích thích khả năng trí tuệ. Ở Phương Đông, y học cổ truyền đã bàn luận và sử dụng phương pháp nhịn ăn với những tên gọi là “đoạn thực,” “đoạn cốc,” “tịch cốc” để phòng chống bệnh tật, bảo vệ và nâng cao sức khỏe dưới hình thức đơn độc hoặc phối hợp với các biện pháp không dùng thuốc khác như châm cứu, xoa bóp, tập luyện khí công dưỡng sinh, yoga, thiền…

Đến lượt vợ Quãng xua tay:

– Nữa! Lại ngoại khoa! Học sao mà thuộc lòng như cháo. Thôi, em biết rồi.

Nàng nhìn Quãng, giọng nghiêm túc:

– Bây giờ anh đã là một con bệnh, đã bệnh thì phải lo mà chữa…

– Con bệnh? Anh đã đau gì đâu mà em gọi là con bệnh. Bác sĩ nói anh mới có vấn đề chứ chưa phải bệnh.

Nàng hạ giọng:

– Người ta nói để anh bớt lo thôi. Muốn còn sống vui vầy với vợ con, anh phải diet, phải tập ăn đồ ăn dở. Từ nay, em sẽ không nấu bún bò, không nấu phở, không nấu xôi, không chiên xào, không nấu chè, nấu cháo, không thịt bò xào lăn, không thịt bò tái, không bít tết… Không phải em không muốn cho anh ăn ngon. Nhưng ngon nhiều, khoái khẩu nhiều thì bệnh cũng nhiều. Theo em, món ngon nhất là đừng đau ốm bệnh tật gì hết.

Ngừng một lát, nàng nói chậm lại:

– Trong những thứ diet, còn có một thứ rất quan trọng nữa mà bác sĩ không nói, những anh phải biết.

– Gì nữa đây trời, diet chừng đó là xem như anh hết làm người rồi.

Nàng nghiêm giọng:

– Anh phải diet cả em nữa.

Quãng thắc mắc:

Diet cả em?

– Chứ sao! Từ nay, đừng có này nọ… coi chừng có ngày…

Nàng lẳng lặng bỏ đi. Quãng nhìn theo, nhủ thầm, cái bà này trông ngộ thiệt, hình như bà ta vui vì mình bị bệnh.

Một mình, Quãng nhìn bảng kết quả thử máu, thử phân, thử nước tiểu, tưởng như cầm bản cáo trạng, cảm thấy mình là tội nhân hơn là bệnh nhân, bỗng liên tưởng đến lá số tử vi mà ông nội nhờ ai đó chấm hồi còn nhỏ, cất giữ cẩn thận trong cái tráp để dưới bàn thờ như của gia bảo. Nào là cung tài lộc, cung điền trạch, cung thiên di… rồi những là thái tuế, thái dương, hóa kỵ, liêm trinh, thiên đồng, những là thất sát, kình, đà, tham lang… nghe vừa lạ vừa bí ẩn, nhưng chúng là số mệnh Quãng. Ông nội bảo: số mệnh thì tất định, đã sao thì chịu vây. Ấy thế mà mỗi lúc gặp trắc trở khó khăn, không hanh thông trong cuộc đời là Quãng lại giở lá số ra, hy vọng có một con sao tử vi nào đi lạc để đời Quãng vui hơn. Bây giờ Quãng có một lá số mới, rất hiện đại, lá số này buồn một cái là chỉ có một cung thôi: cung tật ách. Chẳng thất sát, hóa kỵ, tham lang… mà những là potassium, triglycerides, albumin, bilirubin, AST, Alt, BUN, A1c… Trước một đống đủ thứ hổ lốn như một phương trình đa nghiệm này, Quãng trở thành vô nghĩa. Chính chúng làm chủ, chứ không là Quãng. Chúng nó chẳng liên hệ gì đến thiên đường địa ngục dân chủ nhân quyền tự do công bằng bác ái, chúng vô tri vô giác tương tác với nhau trong cơ thể Quãng y như thể Quãng không có mặt trên cõi đời này.

Khuya, Quãng vào phòng, sửng sốt khi thấy trước cửa phòng mình tấm giấy dán hờ hững, chắc vừa mới làm vội, tô màu đỏ chói.

DO NOT ENTER

Tấm bảng cảnh báo giao thông dựng, treo, gắn tùm lum ở các nơi công cộng đột nhiên vào nằm chình ình ngay cửa phòng ngủ Quãng! Cái bà vợ thân yêu này đã hớn hở khi nghe Quãng bệnh, bây giờ lại chơi trò cấm đoán. Quãng giựt cái donotenter ra vứt xuống sàn, vặn mạnh chốt. Cửa khóa, không mở. Gõ mạnh. Im lặng. Lại gõ. Im lặng. Tiếp tục gõ lớn hơn. Im lặng. Em em em em, Ngân, Ngân, Ngân, Ngân… mở cửa, mở cửa, mở… Vẫn im lặng.

Quãng bực dọc, ra phòng khách, nằm trên ghế xa lông, trăn trở mãi với tờ kết quả thử nghiệm, lơ mơ thấy mình rất lạ lẫm mình.

Buồn tình, Quãng trôi tuột vào giấc ngủ như một ẩn số.

 

(12/2019)

bài đã đăng của Trần Doãn Nho


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)