Category: Thơ
chỉ một tiếng ‘không’
năm ngoái, vào một sáng mùa đông, tôi khoác áo ra vườn, đứng nhìn mấy cây hoa hồng, những lá non bị bầy nai vào gặm nhấm đêm qua, nhưng vẫn còn vài hoa hồng nở bát ngát, bất chợt tôi nghĩ đến bà rosa parks, người phụ nữ da đen từ chối nhường chỗ ngồi ở dãy ghế đầu trên xe bus chỉ dành riêng cho người da trắng
Thơ song ngữ của Duy Đoàn
Những bài thơ của Duy Đoàn thiên về thử nghiệm và những đối chiếu cấu trúc trong hai ngôn ngữ Việt, Anh. Thơ của anh thoạt nhìn tưởng ngô nghê, nhưng thật ra tinh tế trong cách chất vấn cấu trúc ngôn ngữ, hao hao giống cách chơi chữ của Nhóm Mở Miệng cách đây gần hai mươi năm.
Chuyến bay
giấc ngủ bỏ đi. tôi bên này cửa sổ
bên kia mưa nặng hạt cắt con đường thành những khúc sông
quy luật hiểu ngầm: cố công và ảo vọng
Tâm trạng
ký ức khó chịu trồi lên từ vùng đen tối
cửa hang động mở ra
những phân vuông thịt da không định hình
trên thân thể và tóc tai
Đau niềm ẩn ức
áp lực khó bề giải thực
tiềm thức nuốt chửng, chờ
chực phá kiềm tỏa
dậy thì ạo ực phóng thích
Tuổi thơ ♦ Lời gọi ♦ Bài cũ rích ♦ Lệ Chi Viên án ♦ Cây cầy
Nguyễn Thị Lộ than rằng
thật là không may mắn
có vô số những thằng
tên là…
bilingual–song ngữ
VEN ĐỜI – ON THE EDGE OF LIFE
Cẩm Tâm – Acrylic on canvas
Courtney A. Van vừa tốt nghiệp University of California, Irvine, với văn bằng cử nhân Văn Chương Anh và Sáng Tác. Cô …
Như bóng cây kơ nia như gió cây kơ nia
“Mẹ hỏi cây kơ nia
Rễ cây uống nước nào?
Uống nước nguồn miền Bắc”
Nửa thế kỷ ba dan tràn nước mắt
Mẹ tôi trên xe thổ mộ
mẹ tôi vẫn còn trên chiếc xe thổ mộ
đôi guốc mộc quai đen
hai bàn chân chai cứng
khuôn mặt màu da bánh ít đậm nỗi buồn
Hoang phế ♦ Những địa danh
ngày xưa coi phim cao bồi
ghét người da đỏ – một thời trẻ con
thần rừng thần núi thần non
tháp Hời hoang phế đứng buồn thiên thu
Hoarder | Kẻ Tích Trữ | Dim Sum Depression | Trầm Cảm Lúc Điểm Sấm
You leave our attic
as is or else I’ll tear
open your belly button,
store my grey hairs in there,
Mày để nguyên căn gác
như y vậy bằng không mẹ sẽ
rạch rốn mày,
nhét mớ tóc bạc vào đó,
CONVERSATION (INTRANSITIVE) | ĐỐI THOẠI (KHÔNG CHUYỂN TIẾP)
your mind was never going to change was it?
I can see the marks of your maker sewn
between the sinews of your muscles.
có lẽ em không bao giờ đổi ý phải vậy không
anh có thể thấy các nếp hằn của tạo hoá khâu
Bí ẩn của một thi sĩ | tôi chỉnh đốn tôi
Đôi lúc muốn một người đẹp để ý tới mình
không gì nhanh hơn là vào trang cô ấy
comment dưới tấm ảnh đại diện:
(thơ dở nhạt nhẽo, ảnh xấu tệ mà còn tỏ ra nguy hiểm)
That transcendental chewing gum | Cục kẹo cao su tiên nghiệm | Tunnel #8 (…like third-hand smoke) | Hầm #8 (…như khói thuốc bị động)
narrates the taste of poetry to your mouth
as it also unveils the flavor seeping
in some once-upon-a-time hyphens
and meta-truths breaking the fourth wall,
Thuật lại với cái miệng vị của thi ca
cùng lúc vén màn hương vị thấm
vào vài dấu gạch nối ngày-xửa-ngày-xưa
và siêu-chân-lý phá vỡ bức tường tưởng tượng thứ tư,
Đọc thơ John Tranter
bài thơ kết thúc với một dòng từ Rimbaud
thỏa hiệp vụ giết người
theo bảng chữ cái
ánh sao trên chuyến xe buýt
Đi cuối chân trời
à mi đang chờ ảo giác từ giấc mơ:
công nghệ trí tuệ nhân tạo AI
ra tay cứu chuộc trí nhớ hữu cơ bầm dập
Khối đá đen
Những dãy chiến tranh lam xám như đoàn tàu
Đến rồi đi chưa từng hứa hẹn ngày dừng lại
Những đoàn tàu tốc váy bay không chân
Có đầy sự phi lý
Những toa hằng xanh chở đầy duy lý
Nhớ để mà quên
cơn bão trườn tới
không bạn tâm gì mùa xuân chưa mãn
chỉ có cơn giông là đàng hoàng
nói trước với buổi chiều bằng khuôn mặt rầu của người khó ở
ngái ngủ khi đến
một ngày lẫn lộn ngôn
tình truy nã chiếc yếm xanh
biếc như màu mắt thủy tinh dễ
vỡ vụn dưới chân mang ủng ủn
Của họ và tôi
niềm tin được xưng tội trong bốn vách tường cải tạo
chùa chiền nhà thờ đều được xây dựng lại
chỉ riêng tượng chúa và phật
được chụp thêm cái nón cối
Nghe chim hót mà ngẫm
Cứ về chiều ngày dần ngắn lại
Cái bóng người cứ thế mọc dài ra
Phần người ngợm từng giờ từng mỏi
Mơ thánh thần mà chỉ gặp quỷ ma
Màu của mùi. Phiên khúc 2
Giang nứa đùn lên cao ốc
đười ươi túm chặt hai ống tre
những que đũa gắp cốt lõi sự vu vạ
án bịt miệng một góc đồn
bữa tiệc thăng cấp rôm rả
Tháng 4 triệt thoái
đồng đội triệt thoái
tôi nằm im thở
từng hơi tàn cuộc
vết thương chuyển bụng rặn đầu đạn
những bước chân rầm rập tưng tức lồng ngực
Tháng Tư có nhận ra tôi
Còn hai năm nữa
là 50 năm di tản
Những người bạn đã từ từ bỏ tôi đi
như những viên gạch vỡ

New Comments