TRĂNG VƯỜN XƯA – GARDEN MOON OF YORE
tranh Cẩm Tâm
Brian Nguyễn tốt nghiệp University of California, Irvine với hai ngành chính: Văn Chương Anh và Khoa Học Chính Trị, cùng một ngành phụ là Sáng Tác.
Tựa đề của bài thơ, Conversation (Intransitive), là một sự kết hợp có tính chất khai phá giữa hai dạng thức ngôn ngữ được đặt kề cận bên nhau một cách mâu thuẫn, thách thức những khái niệm thông thường trong hình vị học (morphology) và cú pháp (syntax), bởi lẽ ‘conversation’ là một danh từ, còn ‘intransitive’ là tính từ chỉ về loại động từ không có túc từ trực tiếp theo sau. Tuy nhiên, tác giả đã cố ý sử dụng sự so lệch văn phạm này để nhấn mạnh cảm giác (tuyệt vọng) của một cuộc đối thoại thiếu sự chuyển tiếp trực tiếp giữa người nói và người nghe (tương tự một intransitive verb bị ngăn cách với túc từ vì có một giới từ chen vào giữa, tỉ dụ như I was talking TO her).
Những khoảng cách trong các câu thơ là có chủ ý của tác giả. Brian Nguyễn dùng các khoảng cách dài ngắn khác nhau giữa các nhóm chữ hay từ ngữ để diễn tả sự ngắt hơi thay đổi theo cảm xúc, lúc dồn dập, lúc ngao ngán, lúc rã rời… Dấu chấm câu được dùng khá hạn chế trong toàn bài thơ, hẳn cũng là một chủ ý khác của nhà thơ tuổi đời còn rất trẻ này.
Sau đây là Brian Nguyễn, in his own words:
I wrote this poem after much thinking about how hard it is to understand who someone really is through conversation, even if you try to pay attention to them. There are always gaps in communication that muddy our understanding of each other. The mediator of language that we use to represent the world to ourselves and ourselves to the world always already keeps us at one remove from true understanding. The ideologies that we adopt prevent us from inhabiting a common habitus. Truly knowing a person sounds like an impossible task, but I think the first step is to break down these gaps.
I like reading poetry and literary fiction, eating (food), talking with friends, and writing. I dislike pollen and the unbearable weight of choice. In my free time, I like to organize and perform at open mics around campus, cook (to eat), and mill about in art museums. In the future, I wish to be a professor of English, but sometimes I think of dropping it all and moving into the woods to write poetry for no one other than myself.
____________________________________________________________
CONVERSATION (INTRANSITIVE)
your mind was never going to change was it?
I can see the marks of your maker sewn
between the sinews of your muscles.
each response a reflex twitch
of the muscle. instinct is absolute
I could peel myself raw like an orange
before your very eyes and all
you’d do is blink
to listen to really listen would be to
tear yourself apart. flesh from bone
turn bone to dust. only after death
do you expel the thread
hold my gaze in shared blood.
see me for who I want to be.
in time you will understand.
will you do it? take me in truth
Brian Nguyễn
________________________________________________________
ĐỐI THOẠI (KHÔNG CHUYỂN TIẾP)
có lẽ em không bao giờ đổi ý phải vậy không
anh có thể thấy các nếp hằn của tạo hoá khâu
giữa những đường gân trong các thớ thịt của em.
mỗi câu trả lời là một phản xạ giật lên
từ thớ thịt. bản năng là tuyệt đối
anh có thể lột mình ra trần truồng như một quả cam
ngay trước mắt em và điều duy nhất
em sẽ làm là chớp mắt
để lắng nghe để thật lòng lắng nghe hẳn là
phải xé toang người ra. tuốt thịt khỏi xương
hoá xương thành tro bụi. có lẽ sau khi chết
em mới chịu bỏ đi sợi chỉ
hãy giữ lấy ánh mắt thiết tha của anh trong tinh huyết giao hoà
hãy thấy anh như kẻ anh muốn là
với thời gian rồi em sẽ hiểu.
em làm thế nhé! hãy đón nhận anh như chính là anh
Trần C. Trí chuyển ngữ