Lawdenmarc Decamora ([email protected]) is a Best of the Net and Pushcart Prize-nominated Anglophone poet and academic writer based in the Philippines. He is the author of several poetry books and chapbooks, most recently “Lady Pat’s Chapbook of Manicured Eyebrows for Post-Fordist Vending Machines” (UK: Newcomer Press, 2023). His work has appeared or is forthcoming in Michigan Quarterly Review, Pleiades, The Common, The Normal School, Griffith Review (AU), The Best Asian Poetry 2021-22, Contemporary Surrealist and Magical Realist Poetry: An International Anthology, among others. While contributing literary work to various international literary journals, Lawdenmarc also produces research work on SEA cultural studies for the University of Santo Tomas (UST), the oldest existing Catholic university in Asia.
Lawdenmarc Decamore ([email protected]) là thi sĩ và tác giả học thuật đã được giải Best of the Net, và đã được đề cử giải Pushcart Prize, hiện đang sống tại Philippines. Anh là tác giả của nhiều tập thơ, mới nhất là tác phẩm “”Lady Pat’s Chapbook of Manicured Eyebrows for Post-Fordist Vending Machines” (UK: Newcomer Press, 2023). Tác phẩm của anh đã được đăng tải hoặc sắp được ấn hành bởi Michigan Quarterly Review, Pleiades, The Common, The Normal School, Griffith Review (AU), The Best Asian Poetry 2021-22, Contemporary Surrealist and Magical Realist Poetry: An International Anthology, và những tuyển tập khác. Ngoài việc tham gia sáng tác với vài tạp chí văn chương quốc tế, Lawdenmarc hiện đang theo dự án nghiên cứu về văn hóa cho trường đại học San Tomas, một trong những trường Công Giáo lâu đời nhất tại Châu Á.
That transcendental chewing gum
narrates the taste of poetry to your mouth
as it also unveils the flavor seeping
in some once-upon-a-time hyphens
and meta-truths breaking the fourth wall,
the pharynx that flowers open
emphatically
or lets in some signs
that you’re once again in love.
Hallelujah!
By what manner is the candy
connected to the soul?
So Logic quotes,
“Love un-quotes me.”
It must have been that strange power
of the book you read at the airport.
Must have been Middle East Café in 1991
and the juicy irony
you detached from Summer Lies
by The Magnetic Fields.
Must have been Whisky a Go Go
that gave us Mr. Mojo Risin’
who fathered all of the late 60s.
That transcendental chewing gum
learns to scansion the smoke
of clove cigarettes
and your semi-Brechtian ideas
shirtless in the open sky.
There’s no realism however
in the sweet smell of weeds,
as rain makes our dwelling
impractical. There’s only the way
to the first and last whisky bar.
After The Doors’ Alabama Song (Whisky Bar)
Cục kẹo cao su tiên nghiệm
Thuật lại cùng cái miệng nếm vị thi ca
cùng vén màn hương vị thấm
vào vài dấu gạch nối ngày-xửa-ngày-xưa
và siêu-chân-lý phá vỡ bức tường tưởng tượng thứ tư,
cổ họng nở hoa mở ra
đồng cảm
hay hít vào vài dấu hiệu
ta đang yêu lần nữa.
Chúa ơi!
Viên kẹo dính líu với
linh hồn bằng cách nào?
Hữu Lý trích dẫn,
“Tình yêu hủy trích dẫn tôi.”
Hẳn là sức mạnh lạ lẫm
của cuốn sách mới đọc ở sân bay.
Hẳn là quán cà phê Middle East năm 1991
cùng sự châm biếm rôm rả
ta tách khỏi lời nhạc Những Lời Hè Giả Trá bởi ban nhạc The Magentic Fields.
Hẳn là câu lạc bộ thoát y Whisky a Go Go
đã cho ra đời bài hát Mr. Mojo Risin’
cha đẻ của tất cả thuộc thời 60.
Cục kẹo cao su chiêm nghiệm
đã học hỏi cách bình luận thơ từ khói
thuốc lá đinh hương
và những ý tưởng nha nhá đạo diễn Brecht
phơi trần dưới bầu trời rộng.
Không có chủ nghĩa hiện thực tuy
trong hương thơm ngọt ngào của cỏ,
như mưa đã khiến nơi trú ngụ
của chúng ta trở thành phi thực tế. Chỉ còn đường duy nhất đến quán rượu đầu tiên và cuối cùng.
Cảm hứng từ bài nhạc The Doors’ Alabama Song (Whisky Bar)
Tunnel #8 (…like third-hand smoke)
I had a dream you were wearing funny socks at the movie show
and that I’m glad you were there almost naked with your cuckoo
spirit getting dressed in the dark to where my ideas of the sun
unfold a tunnel, or tunnels with gyrating numbers of us two.
What you said this morning wafted beautifully in a haze,
full percent energy of embodied lights brought us back
together to be one in the neon rain, young was the night
that once upon a time I re-emitted life for your religion
of sweet air. Of course, I wouldn’t confess it’s you who sniffed
the signs off my book, lifted the pages like gravity—
and finally with your silence inhaling vertigo, I remember
dancing in my eyes as I walked into the station, surprised
by what I saw: your picture on the wayward bus. I thought
of wilderness for you and me and of the stark appearances
from the books I’ve read. It must have been the movies
or this strange power driven by what vision on the road?
Yet on the surface were your proclivities for boldly crying
at funny shows, embers of comedy you said was tragedy
and that I may be too young to speak about my dreams—
what you said to me only was tsismis*, like third-hand smoke.
[1] It is what Filipino village neighbors would call rumors or gossips.
Hầm #8 (…như khói thuốc bị động)
Tôi có giấc mơ em mang đôi vớ ngồ ngộ lúc đi xem phim
và tôi mừng là em đến đó hầu như trần truồng với
tinh thần điên điên mặc áo quần trong bóng tối nơi những ý tưởng của tôi về mặt trời
trải ra đường hầm, hoặc nhiều đường hầm mang những con số xoay chuyển của hai ta.
Những gì em nói vào buổi sáng hôm nay thoang thoảng tuyệt dịu trong màn sương mờ,
đầy ắp năng lượng từ ánh sáng hiện thân đã đưa chúng ta trở lại
cùng nhau dưới cơn mưa huỳnh quang, đêm còn trẻ
vào thuở, tôi tái sinh cuộc sống cho tôn giáo
thuộc không khí ngọt ngào của em. Tất nhiên, tôi sẽ không thú nhận vì em đã hít vào
dấu hiệu từ cuốn sách của tôi, nâng trang giấy như trọng lực,
và cuối cùng, bằng sự im lặng em hít vào cơn chóng mặt, tôi gợi nhớ
nhảy múa trong đôi mắt mình khi tôi bước vào nhà ga, ngạc nhiên
bởi những gì mình thấy: bức ảnh của em trên chiếc xe buýt bất thường. Tôi nghĩ
về vùng hoang dã dành cho em và tôi, và những xuất hiện quả quyết
từ những cuốn sách tôi đã đọc. Chắc do những bộ phim
hoặc một sức mạnh kỳ lạ từ tầm nhìn nào trên con đường thúc đẩy?
Tuy thế, trên bề mặt là khuynh hướng em mạnh dạn khóc
trước những chương trình hài kịch, những tàn lửa của hài hước mà em nói là bi kịch
và rằng tôi có thể quá non dại để nói về giấc mơ của mình –
những gì em nói với tôi chỉ là lời đồn thổi*, như khói thuốc bị động.
Trong bản anh ngữ, tác giả dùng từ “tsismis” nghĩa là đồn thổi trong tiếng Phi Luật Tân.