Category: Thơ
sự mê hoặc như lửa
tôi loài ngựa hoang cổ choàng quá khứ trang điểm cho cái chết
cuộc biến hình ngã úp mặt xuống vũng trăng hoàng hôn
còn đêm nào nữa với cảm xúc thơ sặc sụa không màu
Đường xuyên Á * Bạn biết phải không
Rồi chúng ta sẽ ngồi bên vệ cỏ
Nhai bánh mì của chú bé con con
Tôi sẽ hái một chùm bông hoa dại
Đem về tặng chú bé hệt tôi nay
Mưa trong giấc mơ * Khách vô minh
Ngày hư vô đi vắng
về trong quê quán vô minh
bay trên sạn đạo của gió
hóa thân vào đường chân trời
trút bỏ bản ngã
hành khúc đá cuối mùa
có những hòn đá người nằm nôi
tã bonsai lót kiểng
dầm tù nước
ngoa truyền cõi giả sơn
triều cung quăn soi bóng
có cánh
nở trường ca nghịt muỗi
Ở Việt Nam
chúng ta hằng tin tưởng và luôn muốn
hướng tới các giá trị cao cả (có tính nhân văn!)
đẹp đẽ
tuy nhiên cơ chế/nhà thơ bùi chí vinh – nói
hắn ưa xài chữ cơ chế(!) cái cơ chế
chết tiệt
rệu rã với hùng cửu long (gốc chà dà!)
gã họa sỹ * áo choàng
gã khuấy tan linh hồn vào dung dịch đêm
lắng nghe và thẩm thấu
tiếng róng riết rên la của những giấc mơ
mùi vị của triệu triệu tế bào hờn oán
chấm chấm chấm
và trì chiết tấm voan
gã cố vẽ khuôn mặt thời gian và những mỹ ngôn hứa hẹn
đêm lạnh trong mắt nhìn * như những sáng mùa đông
tâm tưởng thị dân được ủ ấm trong đôi cánh thiên thần xi măng
mùi sợ hãi tượng hình loài quạ đen khàn đục tiếng kêu đêm
lắm kẻ đỏm dáng mở rộng tầm nhìn quảng cáo ý thức từ tâm
cường điệu hóa đạo đức vay mượn
chúc tụng giả thuyết tinh thần cỏ dại
chùm thơ Huỳnh Minh lệ
sớm nay ai kéo hồi chuông
nhặt khoan trầm bổng giấc suông mơ hồ
tỉnh rồi đầu óc ngây ngô
đưa tay dụi mắt mưa xô tháng mười
tiễn "thư gửi bạn ta" hoa thừa âm vang
bạn xưa giờ đã ra tro
ngậm cười chín suối hồ đồ thế nhân
nhớ xưa bạn gan dạ rằng
trời kêu ai dạ tôi thì vẫn không
Mùa bệnh
Đêm tràn: dòng rượu, cần sa, thuốc lắc ru ngủ những bộ não tê liệt noron thần kinh tranh đấu.
Tự do như đám tinh trùng yểu mệnh lóp ngóp giữa ao tù dương vật teo tóp làm mồi cho bầy chuột dơ dáy.
Mặt trời thuê ánh sáng * Tự khúc mùa Đông
Thà làm một cánh buồm đói lả
bị tầm nã khắp biển khơi
còn hơn làm một mặt trời
đi thuê ánh sáng.
tempe. thơ qua hoang mạc
trưa. ở tempe
phố. quán. những cột đèn. thời shakespeare
âm nhạc. mùi bánh. và bia nâu
sài gòn. của những năm đầu sáu mươi. thơ thanh
tâm tuyền
chiến tranh còn trên những cánh đồng xa
giờ đây. tempe. năm chín sáu. quê người
tuyệt vọng * rượu cần tây bắc *đứt gãy * cái bóng
một con chuột
đu trên một cọng lưới b40
chung quanh là biển nước
sau một trận mưa
(người ta gọi là trận mưa lịch sử)
tuyệt vọng
(đúng là ngập nhà ra mặt chuột)
thuyền rồng
bóng hồ huyễn hoặc như kiềng
mộng chung vỡ
từng mảnh riêng
bớ nghìn tham vọng. cứu!
thuyền rồng nghiêng
một ngày dị hợm
thì tụm lại với nhau
cứ nên chòm xóm cứ bàu đoàn theo
cuộc đời vẫn cứ cheo leo
đứng. đi. chạy. nhảy. leo trèo. thiệt ra…
Bún tôm rạm và chuyến trở về của những lưu dân
râm ran câu chuyện về gói nem võ bưởi
thứ hàng của người nghèo làm ra để bán cho người nghèo
thấp thổm trong tim người
những năm tháng cuối cùng của cuộc đời
nhấp nhõm theo những chuyến phà cuối cùng trên dòng sông Rạch miễu
dăm đêm lợn cợn ý nghĩ
đêm lai rai khá nhiều tai biến
nắng và mưa trộn lẫn vào khẩu phần
lợn cợn bão giông
[đấy là chưa kể đến lý lịch tư pháp!]
nên đêm nhập viện
âm thầm
cà côn đồ cũng không hề hay biết
Dưng
Anh với tôi cùng chung đơn vị
Trận đánh nào cũng bỏ chút thịt da
Trong một đêm giặc càn
Bom dày, đạn xéo
Đôi chân tôi máu chảy dầm dề
Anh vác tôi băng qua làn đạn lửa…
Đưa tôi về tuyến sau…
khi cần. bên bìa rừng
vào lúc cuối ngày
bất chợt nghe lại tiếng sáo diều thời thơ ấu thật gần
trước mắt tôi
con đường lồng lên rồi rẽ chia hai nhánh
thế giới của tái tạo
và thế giới của hủy diệt
mặt gương ngày càng soi rọi thiên lệch
về phía kẻ chết
chùm thơ Huỳnh Minh Lệ
những lãng mạn mỹ la tinh chết tiệt
đẻ ra hoang tưởng đất sét
đám đông đưa lên bệ thờ
suốt hơn nửa thế kỷ
một thế kỷ điên rồ xuất hiện nhiều tượng
nhân cái chết fidel castro
bối cảnh trong chuồng thú
chả khác mộng mị/nước
được đánh đồng tổ quốc- sự tuôn
chảy
của nước (trong đấy) phát ra hệt tiếng kèn đồng
trỗi các bài quốc ca
đầy ngưỡng vọng
chùm thơ Nguyễn Hoàng Anh Thư
Cô gái không hề để ý gì về thời gian yên bình của mái tóc
Cho đến khi cô nhận ra
Cần phải cắt bỏ những chiếc vây cá mềm mại đang bơi trong cái chậu bằng thủy tinh
Bởi chúng quá hẹp và mắc vướng
Cô bắt đầu tập ăn tóc
Cô bắt đầu ăn từ những ngọn khô giòn quá lưng
Và ngồi một mình * Chiều tàn
Những cơn sóng đẩy tôi vào vách đá
Tôi treo lên cây những xương máu của mình
Người ta đâm tôi bằng những lời nanh vuốt
Và dồn tôi vào điểm chết cuối cùng
t[i]ếu ngạo giang hồ
kim dung viết tiếu ngạo giang hồ
tung hoành máu ướt với xương khô
tự phong chánh tà tranh bá chủ
kinh hãi anh hùng hào kiệt rồ
gặp
trong đời tôi chưa hề gặp một người nào dũng cảm
cũng chưa hề gặp một người nào thông minh
cũng chưa hề gặp một người nào tử tế
Bài tháng mười một * Đoạn ngắn… * Hãy đem tới
Tháng năm không có ý nghĩa gì
Nếu không sống như một người có lương tri
Cùng với thời đại của mình
Đang diễn ra đang bước tới

New Comments