đem giấu nỗi buồn vào tiếng vọng
người phụ nữ tinh khôi của kết tụ trắng
những ngón chân mềm mại vẽ vời giấc mơ
khi giai điệu ngợi ca sự vũ lộng phả hơi thở tỏa nhiệt
thật sự những nụ cười như vầng trăng cong nhảy múa trên
phím đàn
sẽ thêm lần ma thuật hóa đôi cánh thiên nga
hương vị tình yêu trong mắt bầy chim luôn chờ được cứu rỗi
em giấu tôi về miền cổ tích của tri thức
đôi môi hiến dâng trôi chậm theo mùa đông phác họa những
vết răng
bất thường tiếng động của luận lý co giật từng đêm
khuôn mặt chiếc bóng có thể nào nhòa tan trong tâm tưởng
những năm tháng là phẩm hạnh tỏa sáng
sinh nở thứ ngữ âm muốn vượt lên trên dòng nến chảy
thời khắc thản nhiên trước vẻ đẹp ảo giác đa chiều
niềm cô đơn thanh khiết thấm ngọt riêng mình
tôi loài ngựa hoang cổ choàng quá khứ trang điểm cho cái chết
cuộc biến hình ngã úp mặt xuống vũng trăng hoàng hôn
còn đêm nào nữa với cảm xúc thơ sặc sụa không màu
máu con chữ ứ tràn khỏi vuông ngực cuồng si hỏa ngục
tôi hân hoan chạy tìm em trong vòng xoay bất tận
sự mê hoặc như lửa hát reo vui trên thiên đường trắng
tp tây ninh 17h45’. 11/2016