Category: Thơ
ngoa nặng * cái
lôn huyền. là nết của nhân
bươi ra trừ cộng
thập phần vi vu
thoạt đầu
tu huýt rất cừ
Quy ẩn
(Trở về như thoát khỏi nanh vuốt của phương Tây
chạy về phía phương Đông cởi bỏ
toàn thể áo vàng và lính canh).
Lá ổi
Này ranh
Có múa may gì mà đòi theo cụ Hoàng Cầm
Cụ ấy yêu từ năm tám tuổi
Nàng cưỡi ngựa tuyệt trần
Rất mê say
Bốn mươi năm trước. Bây giờ.
do người ta thích nắm đầu
thầy chùa hơn nắm kẻ có tóc!) nên họ
mơ cả chuỗi mơ giữa các trang
thờ
tuyền thần tài cực nhếch nhác
Cúc họa mi & Đêm phù hoa
có tiếng reo của chuông cừu từ phía chân trời xa thẳm
đêm bắt đầu mọc ra những đầm lầy cũ kỹ trên vạt áo ấu trùng
chạm vào mùi quá khứ của tiếng sấm hoang dã
giả định về thơ bửa củi
tôi cào một mà em cào hai
cào nát tâm si cửa khóa ngoài
bên trong mình tha hồ đục đẽo
bệ thần phù thành lỗ châu mai
Bạn tôi ngăn – O.K. đủ rồi
Mỗi khi thất vọng tôi quay lại. Ngồi nhìn bóng tôi châm bẩm, và lắng nghe tiếng trái tim mình đập nhịp già nua hơn, từ những chèn lách hẹp dần. Và hẳn nhiên nó luôn nuôi mộng vượt thoát.
Trở Về Biển
Tôi bơi qua khúc biển khác
bãi Bidong sóng gọi hồn về
lên đồi cao phạt cây vạch cỏ
tìm nhau giữa những xót xa
đốm nhang đỏ như trăm đốm mắt
khói nhang bay hay tóc ai xưa
Loạn khúc 3
cuồng nộ hồn tôi treo bóng tối tan hoang lên ngàn mắt bão
anh vì sao lạc buông rơi chút ánh sáng muộn màng
cú chớp mắt tin yêu nhá lửa
tôi cong theo rèm mi gió
thốc đáy vực sâu cháy quặn hình hài
dấu chim huyền thoại * đợi ngọn đèn vàng
dợm về tổ cũ, những cánh chim
khựng chiều ngơ ngác
đánh tiếng gợi về
từ guồng phát chẳng khác sức ly tâm
cuốn hoài vọng trầm bóng bẽ bàng
Kể chuyện trong những cơn mơ * Không đề
bóng tối treo cổ những tinh thần, những thể xác
trên những sợi dây thừng tự họ thắt lấy
và tự bịt mũi mình
khỏi phải thở
không gian hạm
những chai nước ngọt mini
bọn người lùn mã tử
trong thế hệ của thần đồng
ba la thần tượng
chỉ có loài trùn
cao hơn mặt đất
Tháng tư
Tháng tư nhớ chết màu hương cũ
nhớ chuyến tàu di tản chớm khuya
em mắt quầng thâm buồn ủ rũ
anh bám be tàu. Con sóng kia
Gương mặt tôi
Đêm tráo trở lột mặt nạ con người
kẻ quyền uy nằm khóc
Triết gia đi tìm ý nghĩa hiện sinh của sự chết
Nhà thơ nằm mộng xác thân cội cằn
Mâm đạn
một đồng một mâm xôi vàng
yểm bùa chú lên xóm làng hư vô
càn khôn hệt mặt nấm mồ
quấn khăn tôi thúc ngựa thồ trăng non
mỗi người đều mang theo ít hay nhiều một đám mây
mỗi người đều mang theo ít hay nhiều một đám
mây như một niềm bí mật. Tôi chạy theo cơn
mưa hết một buổi chiều nhưng không biết mưa
đi về đâu. Tôi không thể phân biệt giữa mất và
Sinh nhật tháng Tư
Hôm mà chàng tới, đi hết mấy con đường Phượng nửa chừng hiền từ
mà giờ mình mới nhận ra
thợ mộc * hướng nhà
Trong gỗ sẽ sống thiên thu con chim phượng hoàng linh thánh mang cặp mắt gà nhà
thuần lương thảo dã
Bí mật của bậc sáng tạo ẩn dật trong nghề mọn đổi cơm mua rượu chốn quê mùa
cooking * rù rù dây kéo
nấu nhừ trong chảo rang
có hứng khơi tôi khỏi lửa trù
câu hát nhà trò những tấm thớt
xưa nay ve vản gã đầu bếp
sa mạc thơ & bão cát
Mênh mông mênh mông
Đỏ lòm bóng ác
Đà điểu dúi đầu
Vờ quên sự thật
Kền kền chim ưng: rỉa toàn thơ xác
tháng tư hiện trong đồng tử
tưởng như tiếng đập cánh từ trực giác
thời khắc liên kết cùng vòng đêm mang mùa xuân ra đi
những ngón tay đang cắn nát dự cảm màu nhiệt đới mưu toan xám lạnh
tôi trong gương nghiến răng như loài thú hoang
Giấc mơ tôi trong xứ sở
Họ sẽ bắn vịt trời loài ăn bám không khí
Chúng không thể uy vũ bằng cú vọ kên kên
Và diều hâu và quạ nữa đều thuộc dòng ưu việt
Tính cách đích thực con người mới Gletkin*
Mãn tang chồng chị chưa tái giá
kéo nhỡ nhàng phu thê
nắm chữ quốc ngữ chân quê
ngang ngửa với nguyên cơn mê công hầu
có điên không!
nhìn gì
bạn nghĩ tôi là khứa lão mới vừa dớt 2 gã Ấn Độ mấy hôm trước à
có điên không
tôi giống một kẻ kỳ thị da màu hay sao hả
nhìn kỹ đi
chùm thơ Nguyễn Thúy Hạnh
Lời nói
Nào có khác gì những mụ phù thủy trong bi kịch Macbeth?
Giả dối và quỷ quyệt
Người lương thiện cô độc
Mang chúng chôn xuống đất
Mà gió đời tham vọng vẫn lật lên
ngồi chơi năm tháng âm dương đồng tiền hai mặt
không ai áp đặt cách nằm nín thở ký sinh
thóp sự vụ vào phình ra bụng chửa
một hồi
hắn tự lôi đầu kéo cổ dậy
[thuỳ dật phóng sinh]
Tiếp tục * Cố gắng
cố gắng chạy tiếp sức
nhập vào đường marathon
người về đích kẻ về cuối kẻ đuối sức
đều thắng trong cuộc chạy
chùm thơ Huỳnh Minh Lệ
ba mươi tám năm máu còn ứa ra trong đất
những cánh hoa đào phơ phất gió căm căm
sáu trăm ngàn quân tràn qua từ phương bắc
à, thì ra cháu chắc của hứa thế hanh!

New Comments