Articles by Hà Duy Phương
Hà Duy Phương sinh năm 1982 ở Tây Ninh, tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ Hà Nội, hiện sống và làm việc tại TP. HCM trong lĩnh vực trang trí nội thất.
Cô có thơ đăng rải rác trên các web: litviet, thotanhinhthuc, vanchuongviet, tạp chí Sông Hương (Huế)…
Loạn khúc 3
cuồng nộ hồn tôi treo bóng tối tan hoang lên ngàn mắt bão
anh vì sao lạc buông rơi chút ánh sáng muộn màng
cú chớp mắt tin yêu nhá lửa
tôi cong theo rèm mi gió
thốc đáy vực sâu cháy quặn hình hài
cho người mơ-giấc-mơ-tôi
tôi bặt câm ủ mầm cho lửa
Thơ anh thoát cháy nhẹ nhàng
chấn thương
chấn thương
chấn thương
ôi! hồn người-dễ-chết . . .
Buông
chiều ơi chiều cứ mềm như thế
ngọn gió nào bung bay
cô em sơn nữ tóc có kịp dài?
tắt dùm tôi tiếng ve đầu hè đổ lửa
Những chuyến xe đời
chẳng có gì ngoài những vòng quay
cho mặt đất gọi tên con đường
tôi nghe mùi hương của bụi
ngấm từ chiêm bao
thả
thả vài giọt tình xoay mòn mênh mông
thấy đời trôi trắng
giấu một mặt trời trong võng mạc
mắt tôi hỏa châu chiều tắt nắng yêu người
Mùa xuân gió
Nụ tình nở hoa trên bờ môi gió
Ban Mê thơm hương cỏ địa đàng
Khúc dạo đầu Xuân là tình ai tha thiết
Ban Mê chiều giấu lửa
Cây lá rũ màu đêm
hôn trầm mưa nước mắt
Anh đến bên em một chiều giấu lửa
Ôi cánh chim
tha lửa bay trong mưa…
Nằm lại với hoàng hôn
Tôi hay thắc mắc tự hỏi
không biết mình sẽ làm gì với quãng đời tắt kinh?
Làm tình thì mòn quá
Làm tội thì mỏi quá
Vết chàm trên lưng gió
muốn nói gì đó với đêm
bất chợt vầng trăng lấp ló
tôi – bóng chàm
mờ câm trên lưng gió
Tháng mười, gió & anh
bước ra từ quán nhậu
người đàn bà tháo giày bước vào đêm
chân giẫm mảnh sành
cơn say phủ đầy nước mắt
Dốc trưa ♦ Cứ mưa lên đi!
ngồi nơi góc quán hình dung những nẻo đường tuổi thơ anh đã qua
tôi buồn nghiêng trưa – sông Tiên đứng gió
nỗi nhớ trùng dâng bạc ngời mắt sóng
Chiều thứ 7
chiều thứ 7, tôi và kim đồng hồ giẫm lên nhau
phin cà phê nhỏ những giọt không màu
tôi – loài máu trắng
Cho người tôi yêu
những ngày không gặp nhau
cứ nhớ nôn nao buổi chiều cùng người ngồi bên sông nghe gió thổi
“lục bình líu ríu về đâu?
Giao khúc
Khi những ngón tay rời khỏi anh tìm lên thân em
Cũng là khi đêm mở mắt soi dấu bàng hoàng
Ta phân thân đôi vực bờ mê sảng
Em vỡ cuồng trầm uất đa mang
Anh ♦ Trong đêm tôi bật cháy
ôi những ngón tay ứa mềm da thịt
tôi vuốt tôi nghe đêm rất nồng nàn
cơn-xác-thân hun hút muộn màng
hồn sắp sáng nơi chân đời vỡ rạn
Cỏ dại
Em đến từ hoang vu
hay từ cánh đồng tuổi thơ ngạt ngào hương cỏ?
Đêm qua giấc mơ tôi bạt gió
Thấy em lăn vùi trên sóng cỏ vô ưu
Người nằm bên tôi ♦ Đêm không một mình
Đêm không một mình
Tôi nói chuyện cùng người nơi xa đã ngủ
Tự thú tôi yêu . . .
Tình tôi như cánh diều
1 & 2
Tôi ngồi đây bên biển nghe tình reo gió réo
Trưa thẫm sóng xanh
đẩy hết mong manh vào mắt tôi hai lần khúc xạ
Xòe bung bàn tay cho những ngón sầu đua nhau đội nắng
Trôi dạt
Tôi không chịu nổi cảm giác định-mệnh-an-bài
Càng không chịu đựng nổi trạng thái bị-thao-túng
cuốn xiết tôi trôi dạt khỏi mình
Tôi đi qua thời gian
Tôi đi qua không để lại gì
– đi trong hư không . . .
Tôi đã đi qua thời gian mênh mông
Tôi đã đi qua đời anh vô vọng
để mặc nỗi buồn
dường như có điều gì đó
sắp sửa trong veo
sau khoảnh khắc ban đầu rất chật
là tiếng nấc
Cho ngày xa
tôi không nhớ mình đã hát bài gì ngày Valentine ấy
Phước Tường cứ mơ hồ lộng lẫy
tiếng đàn anh reo vui níu rủ nỗi buồn trong mắt tôi nhảy múa
em chẳng nói gì với mùa Xuân
em đã nói gì với mùa Xuân
mà lũ hoa mồng gà trong vườn anh bắt đầu đỏng đảnh?
se lạnh cuối năm cũng làm bước Xuân là lạ
co ro chút ngập ngừng
nứt
nhiều lần chiêm bao ta thấy em cong người hóa bướm
bay đi . . .
như con tằm cuộn mình trong kén
em cuộn mình tử thủ niềm đau
trôi
thời gian – con quái vật mất đầu cụt đuôi liu khiu những ngón vuốt xám xanh
cằn cỗi chải mong manh vào khoang bụng gió
tình yêu tôi hoài thai nơi đó

New Comments