Articles by Hà Duy Phương
Hà Duy Phương sinh năm 1982 ở Tây Ninh, tốt nghiệp Đại học Ngoại ngữ Hà Nội, hiện sống và làm việc tại TP. HCM trong lĩnh vực trang trí nội thất.
Cô có thơ đăng rải rác trên các web: litviet, thotanhinhthuc, vanchuongviet, tạp chí Sông Hương (Huế)…
mùa thu ở lại
trên thân thể ta có những vết bầm đã đến từ bấu víu
tình yêu
ôi những cơn điên
mùa thu buông xõa
phút giây tôi yêu Thơ
người ta hay triết lý về Thơ
bằng những ảo hình siêu thực
tôi làm Thơ như con chó đực
đêm B52
cơn đau lại về gõ cửa
đêm tôi đâu đã khép
mùa xưa đứng đó trong mưa
trên tay ảo hình lửa gió
khúc đầu
chiếc hôn rơi lăn lóc giữa khoảng chật anh & tôi
khoảnh khắc cầu thang dẫn
vừa đủ hẹp để trải rời những mảnh nụ hôn vỡ
cẩn vào tôi nỗi buồn thang cân bóng núi
khúc cuối – tung cánh
cầm trên tay con sao biển dạt bờ
em nằm khóc trên hoàng hôn dốc
cong cánh cung cuồng rung khát vọng
ta lưỡi tên buồn rát gió
Tôi Muốn
đi khỏi đây
tôi muốn đi khỏi đây đêm này
ngay trong đêm nay
khi những con chuột còn đang rượt đuổi nhau lào xào trên mái tôn nhòe nhoẹt ướt
Một lần Hội An
chỉ một lần đưa tay
vuốt ve da rêu
mượt xanh ngói cổ
miết rất dịu dàng mà ký ức bật cháy
tháng mười của cỏ
em trong vòng tay anh
dịu êm bật khóc
tháng mười ngạt ngào hương cỏ
ướt phai vết chân còng gió
Khoảnh khắc
Nụ hôn rơi nghiêng trên góc cạnh thời gian
Khoảnh khắc bâng khuâng nối liền hai thế hệ
Trong màu mắt anh tháng năm chợt về
Mỹ Sơn chiều mua tím
chiều Mỹ Sơn đầu mùa mây khóc
ai ngồi bứt tóc đan thòng lọng
treo cánh hoa tình trên mỏm đá thiêng
Ngón tay gió xanh
Gió gãi vào lưng đêm
Để lại vết hằn vô sắc
Xước lạnh nỗi mình cô đơn
Ngón tay gió
không đề
anh thèm liếm khắp người em
như con chó con khát tìm vú mẹ
ngày vừa mở mắt
loi choi trong chiếc ổ sau nhà
Gọi mặt trời
em thường hoảng hốt những buổi chiều tắt nắng
cứ ngỡ mình lạc trong hoang mạc
em đói khát ăn / nhai ngấu nghiến những cụm xương rồng
Tiếng gọi
Nâu từng sợi lông và ám nồng mùi đất
Thơ tôi là con chuột chũi
Từ lỗ nẻ chui ra
Huyễn dụ ♦ Tác phẩm
Phải chi mặt trời đừng mọc ở phía Đông xa kia
Mà chui ra từ giữa hai đùi em
Bình minh bùng vỡ
Tim bất chợt trổ đồi mồi
Có một góc chết trong tâm hồn tôi
Là nơi đôi mắt anh nhìn thấu
Đêm nay chợt trổ đồi mồi
Những nụ hôn ướt
Có lẽ bởi vì em không thích những nụ hôn của anh
Những nụ hôn chó con liếm láp
Ướt át / rin rít / nhột nhạt
Vừa kịp
khi mùa vàng thả trôi về biển đỏ
trên dòng sông trăng tôi đã tắm máu mình
con đỉa biển rúc sâu vào thân xác
Chiếc vỏ chai
Chapot Napoléon chai
rượu armagnac chúng tôi đã
uống say cùng nhau đêm không hẹn
chiếc vỏ chai Tình Yêu tôi nâng
Hoàng hôn trên sông Hàn
Thành phố lên đèn
Rung rinh như cú lắc chuyển mình
Lung linh vào hư mộng
Đắp lên thân cầu tấm chăn xanh vàng tím đỏ
Chiếc bướu lạc đà ♦ Cánh bướm ma ♦ Ô cửa lặng
đi qua vùng gió cát
cất tình yêu trong chiếc bướu lạc đà
đi xuyên miền hoang mạc
người đàn ông chết khát…

New Comments