Có một góc chết trong tâm hồn tôi
Là nơi đôi mắt anh nhìn thấu
Đêm nay chợt trổ đồi mồi
Ôi đôi mắt mặt trời ngày Sài Gòn thất thường nắng mưa giận dỗi
Băng trôi tôi thành hạt bụi
Có một góc chết trong tâm hồn tôi
Đang trổ đồi mồi
Những đốm tàn nhạt nâu
Khảm lên khoảng trời Sài Gòn bụi nắng
Khảm vào mắt anh nhạt nhòa cay
Tôi chưa già và như miễn dịch trước thời gian
Cứ ngỡ mình trẻ mãi
Để rồi hôm nay tôi chợt nhận ra mình lão hóa
Trên sóng mắt người tình . . .
.