những ngày không gặp nhau
cứ nhớ nôn nao buổi chiều cùng người ngồi bên sông nghe gió thổi
“lục bình líu ríu về đâu?
sao còn lóng ngóng bên cầu nhân gian . . .”(*)
nỗi buồn líu ríu trong mắt nhau
trong lóng ngóng hoàng hôn hanh hao
mảnh hồn ai sắp vỡ
lục bình vẫn trôi trên sông
tôi thấy bình yên trôi trên chân nhau
bước về líu ríu
bất chợt, tôi muốn rủ người từ đây
thôi đừng lóng ngóng!
tôi đã thấy dòng sông bất động
và lục bình
tự chúng rủ nhau trôi . . .
SG 18.07.2014
(*) thơ Vũ Ngọc Giao
.