(với Ban Mê)
#
bước ra từ quán nhậu
người đàn bà tháo giày bước vào đêm
chân giẫm mảnh sành
cơn say phủ đầy nước mắt
giấc mơ bặt im chối từ cút bắt
gió đuổi theo người . . .
#
em cười với bóng tối
từ độ thân gió lên rêu
hồn ta màu mận chín
bứt xanh đêm tiêu điều
#
Em kẻ đêm trên khuôn nhạc buồn của gió
Nốt lặng – anh
chìm sâu cần thiết
Ngọt như kẹo
Thơm hơn café
Đậm lòng Ban Mê!
Ơi Ban Mê,
sao em phải là gió
rung hoài miền lặng yên?
Và sao
ta vẫn chưa điên
khi đã tràn ngụm môi tuốt gió?
Này em,
Ban Mê còn đó!
Này ta,
ta ơi . . .
Em-là-Gió!
#
có những nỗi niềm
nguyên hơn thủy tinh
dường như mình là cát?
nhận ra nhau cuối mùa đổ nát
mảnh vỡ có không ngọt ngào?
mảnh vỡ không đau
óng ánh răng cưa cứa hồn buốt nhớ . . .
từ đó,
ta biết yêu Thơ!
#
Chưa bao giờ tôi thấy một bông hoa nào đẹp
bởi nó vốn sinh ra đã thế
Chưa bao giờ tôi thấy ngày-mai là đẹp
khi nó cứ dẫn về hôm-qua
Nơi ngổn ngang chất chồng
thấy mình đầy kẽ hở
Nơi lòng nhau mênh mông
là hồn tôi gối sóng
Tôi chỉ thấy trông-mong
là đẹp!
BanMeThuot 10.2014
.
Hay, rat an tuong. Mung nha tho day sang tao.