khi Thơ không vui cứ để mặc nó buồn
như cô bé ở truồng thích tắm mưa thuở nhỏ
dường như có điều gì đó
sắp sửa trong veo
sau khoảnh khắc ban đầu rất chật
là tiếng nấc
là hút sâu
Thơ từ đâu?
Thơ đến đâu?
đêm rời rã đỉnh mùa bấu chặt
trong mắt em tình yêu vuốt sắc
loài dơi thôi đập cánh treo ngược hình hài
trình diễn thứ nghệ thuật sắp đặt kệch cỡm lên bóng tối bình yên
trong mắt Thơ mùa nghiêng dốc máu
cô bé ở truồng
tắm với nỗi buồn đỏ thẫm mưa mau
.